Vừa qua, chiến hạm USS Lassen của Hải quân Mỹ đã tiến vào biển Đông trong những cơn sóng gầm gào giận giữ trước sự ngênh ngan, hung ngược của Trung Quốc. Đi liền với đó là những ý kiến trái chiều, có tung hô, có phản bác của nhiều Quốc gia trên trường quốc tế. Trong nước cũng vậy, rất nhiều ý kiến đã được thể hiện quanh sự kiện này. Như một phản ứng, tác giả xin có đôi lời với một góc nhìn chủ quan trước bước đi này của Mỹ.
          Trong nền địa chính trị quốc tế, mọi thứ diễn ra phức tạp, dường như không có sự chắc chắn nào ngoài nguyên nhân lợi ích đi đến các quyết định của một quốc gia, mỗi chính thể. Khi có bất cứ quyết sách, động thái nào thì lợi ích quốc gia chính là tiền đề thúc đẩy cho những quyết định đó. Mỹ, chính thể vốn được coi là nhân đạo và anh hùng trong mắt các nhà dân chủ xứ ta, cũng không nằm ngoài những ngoại lệ đó. Mỹ đưa quân viễn chinh khắp năm châu bốn bể luôn đi liền với những toan tính lợi ích, cho dù đó là lợi ích trước mắt hay lâu dài. Nhà trắng hay Lầu Năm Góc, không phải là câu lạc bộ của những ni cô hay là một trung tâm từ thiện. Nơi đó, chứa những chiếc đầu đầy sạn của chính thể Mỹ. Vì vậy, Mỹ đưa chiến hạm USS Lassen vào biển Đông, là một nước cờ của Mỹ trong chiến lược xoay trục về Châu Á, sau những năm dài càn quét châu Âu già cỗi, mỏi mệt.
Chiến hạm USS Lassen của hải quân Mỹ
          Vậy, bước đi của Mỹ hiện nay nhằm mục đích gì và thu được gì? Đơn giản, Mỹ thừa hiểu Trung Quốc sẽ không gây ra chiến tranh chỉ vì một sự việc trên, Mỹ, Trung Quốc là hai nước lớn, cho dù là một cuộc chiến chớp nhoáng cũng đủ gây tổn thất rất lớn. Người Mỹ dù sao cũng đã đạt được chút lợi ích để xoa dịu những đồng minh trong khu vực như Nhật Bản, Philipine, những nước vẫn đang có những tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc. Nhưng nếu nói Mỹ vì đồng minh thì đó là một ngoa ngôn khó chấp nhận. Vậy, nhưng các nhà dân chủ não ngắn xứ ta lại hoan hô, nâng bi Mỹ một cách nhiệt tình. Cho rằng Mỹ mạnh, Trung Quốc là hổ giấy…rồi tự sướng, chửi rủa chính thể Việt Nam hiện tại…
          Mỹ, một đất nước có bản tính thực dụng với lợi ích kinh tế chính trị rải khắp địa cầu thì việc cho tàu chiến vào biển Đông trước hết là để bảo vệ lợi ích cốt lõi của họ. Cụ thể, chiến hạm USS Lassen sẽ bảo vệ lợi ích về mặt hàng hải mà nền kinh tế Mỹ đang được hưởng từ tuyến đường hàng hải Đông – Tây quan trọng bậc nhất quả địa cầu này. Người Mỹ, không khờ khạo tới mức ngồi nhìn Trung Quốc được đằng chân lân đằng đầu, từ từ nuốt trọn lợi ích trên tuyến hàng hải nhiều lợi ích này. Và một lợi ích nữa đó là Mỹ luôn thực hiện các hoạt động quân sự khắp thế giới, nên việc Mỹ có động thái trên là hoàn toàn bình thường, việc điều động tàu chiến tuần tra trên các đường biển quốc tế, hỗ trợ cho các mục đích tình báo quân sự là điều dễ hiểu. Nếu Mỹ không ra tay sớm thì chắc chắn câu “trâu chậm uống nước đục” sẽ đúng hơn bao giờ hết.
Trung Quốc cải tạo phi pháp đảo Trường Sa
          Sự khôi hài luôn đến từ đằng sau những câu chuyện lớn với những kẻ theo voi hít bã mía, đó là đám dân chủ nửa mùa của xứ An Nam. Lắm nhà dân chủ đang mường tượng ra Mỹ là một “anh hùng” của thế giới, đi cứu rỗi và bảo vệ các nước bé trước một nước Tàu khổng lồ ngang ngược và hung bạo. Tiếc thay, bài học luôn nằm ở lịch sử đau thương. Mỹ đã từng có cả một hạm đội 7 hùng hậu trên Thái Bình Dương nhưng khi Trung Quốc đánh chiếm đảo, khi đó Mỹ đang là bảo kê cho chế độ ngụy quyền Việt Nam Cộng hòa đã không ra tay giúp đỡ. Mà số phận của cả biển đảo Việt Nam đã được mặc cả ngay trong những cuộc gặp của Nixon và lãnh đạo Trung Quốc tại Trung Nam Hải vào năm 1972. Mỹ đánh chiếm đảo khi đó Việt Nam Cộng hòa quản lý Đó là bài học xương máu.
          Vậy, Mỹ có điều thêm bao nhiêu chiến hạm vào biển Đông nữa thì việc ai đó tung hô Mỹ, cho rằng Mỹ xông pha để bảo vệ lợi ích một nước nào đó thì chỉ là nhận định của những kẻ ngu dốt. Nước lớn với nhau, luôn có những gầm ghè và luôn cả âu yếm, việc của nước bé luôn là biết đi giữa lợi ích các nước và đạt được lợi ích cho dân tộc mình!
Quốc Thái


Một tin rất vui đối với người dân đó là tại kỳ họp thứ 10 Quốc Hội khóa XIII, Quốc hội đã lấy ý kiến của các đại biểu Quốc Hội về dự thảo luật an toàn thông tin mạng, dự luật sẽ đảm bảo cho sự phát triển với tốc độ như vũ bão của internet nước nhà đi liền với sự lành mạnh.
          Chúng ta đều biết, trong những năm gần đây tốc độ phát triển của internet tại Việt Nam là rất nhanh chóng, đi liền với đó là những hệ lụy gắn liền với nó như thiếu cơ chế quản lý, thiếu đi các quy định pháp luật để có thể quản lý một cách hiệu quả trong khi tốc độ phát triển chóng mặt. Một sự bất cập đã và đang được nhắc đến rất nhiều. Trong đó, người được lợi nhất chính là những kẻ xấu, đám du côn mạng đang được hưởng lợi bất hợp pháp từ không gian, tài nguyên mạng. Trong đó có tội phạm lừa đảo mạng dưới dạng lừa đảo kinh tế, buôn gian bán ảo…nguy hiểm hơn là các đối tượng đang tự xưng dân chủ, sử dụng internet như một môi trường hoạt động hiệu quả để đả phá chế độ hiện hành, cổ vũ cho các màu sắc dân chủ phương Tây với mục đích là làm lợi cho cá nhân. 
An toàn thông tin mạng (Nguồn ảnh: Internet)
          Internet, một phát kiến vĩ đại của nhân loại thời hiện đại, nhưng sẽ là một công cụ nguy hiểm nếu rơi vào tay của bọn xấu, khi mà không đủ cơ chế quản lý. Nhất là đối với một đất nước đang phát triển như Việt Nam, internet sẽ là một công cụ lý tưởng để đám dân chủ sử dụng chống phá Nhà nước. Nếu chúng ta để ý, trong những năm qua, số lượng những kẻ chống chính quyền nhân dân bị lôi ra tòa và bóc lịch ít nhiều đều có sự dính dáng tới internet, số thì bị kẻ xấu lợi dụng, số thì chính là đám có thù hằn với đất nước. Nào là những Lê Quốc Quân, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Cù Huy Hà Vũ…số chày mặt chống phá đất nước này đa số đều bất tài và sử dụng internet để tung tin bịa đặt xuyên tạc, kích động đất nước bạo loạn.
          Nếu chúng ta chịu khó để ý thì những nhân vật vừa nêu trên đây luôn là những kẻ có những bài viết cực đoan hay sưu tầm những bài viết cực đoan gây chia rẽ dân tộc, gây mất lòng tin vào chế độ, kích động người dân nổi dậy chống chính quyền. Những bài viết không tôn trọng sự thật thậm chí bịa đặt, xuyên tạc, lộng ngôn cũng từ đây mà ra. Và người thiệt thòi nhất đó chính là cộng đồng mạng, bộ phận rất lớn những người đang tham gia sử dụng dịch vụ mạng. Vì một số kẻ lừa đảo, một số kẻ ngoa ngôn, có sự hằn thù cách mạng mà gây ảnh hưởng đến cả một cộng đồng lớn thì quá là điều không đáng có. Trong khi con người giữa vô vàn thông tin, nếu thiếu đi cách tự bảo vệ mình thì việc sa ngã sẽ bắt đầu từ những bài viết xấu, những quan điểm trái chiều, những lời kêu gọi giả dối.
          Vậy luật an toàn thông tin ra đời, với những điều luật được nêu rõ sẽ là một liều thuốc đặc trị những căn bệnh đang bị phát tán trên môi trường mạng  của Việt Nam. Chắc chắn rằng sẽ phải có những điều luật để nghiêm trị cả những hành vi liên quan đến tội phạm mạng, những kẻ lừa đảo kinh tế, bọn dân chủ giả cầy sử dụng internet để phá rối xã hội…Tất nhiên, đợt này cũng vẫn sẽ là những luận điệu mới của đám phản động, đám dân chủ cuội về dự thảo luật này. Nào là Việt Nam không có tự do internet, rồi áp dụng luật để đàn áp người dân tự do ngôn luận và kêu thêm một vài tổ chức ma cô quốc tế như tổ chức phóng viên không biên giới…vào cuộc để chửi Việt Nam. Một chiêu bài đã quá quen thuộc. Nhưng tôi tin, Quốc hội Việt Nam sẽ kiên quyết cho ra dự luật, bởi xã hội muốn công bằng, dân chủ thì không thể dung dưỡng đám vô pháp vô thiên, cho dù chúng tồn tại trên không gian ảo.

Quốc Thái
          Kính gửi Cha Giuse Nguyễn Văn Toản:
          Sau khi nghe bài giảng của Cha vào ngày 25-10-2015 tại nhà thờ Thái Hà về Công lý và hòa bình, cầu nguyện cho anh Lê Văn Mạnh. Một phần con thấy được tâm huyết của Cha, đúng là xã hội này còn có nhiều bất cập, đòi hỏi người giáo dân cũng là công dân như con cần phải hành động có trách nhiệm để xây dựng Tổ Quốc phải không Cha? Nhưng phần khác, nhiều điều con còn thấy hơi băn khoăn, muốn chia sẻ với Cha, chỉ mong Cha giảng giải để đầu con được thông suốt. Chứ cứ u mê thế này thì con không biết phải làm sao?
LM Giuse Nguyễn Văn Toản (Ảnh: Nguồn Internet)
          Vậy con viết lên đây cũng có vài thắc mắc nho nhỏ quý bẩm lên Cha soi xét:
          Đầu tiên, thật sự con đã sốc khi nghe Cha bảo chế độ này thù địch với tôn giáo, quan hệ với tôn giáo theo kiểu “xin-cho”. Có đúng không thưa Cha? Cha có biết ông nội con, bà ngoại con đều một lòng thờ đức Chúa Trời, nhưng đồng thời cũng là thương binh, liệt sĩ? Họ là những người mà con yêu quý nhất, nay đã không còn nữa? Mỗi lần nhìn lên bàn thờ tổ tiên con chỉ muốn khóc, ước sao ông bà còn sống để con được chăm, được báo hiếu ông bà. Còn nhớ những ngày tháng xưa kia có củ khoai, củ sắn ông bà cũng nhường cho con, thấy con đòi mua áo quần mới, ông bà lại chạy vạy bán con gà, con vịt mua cho con. Nhưng giờ đây khi con đã lớn lên thành người, có của ăn của để, nhưng chẳng thể nào báo hiếu cho ông bà được nữa. Con buồn lắm Cha à! Cuộc đời của ông bà con là những ngày tháng chìm trong chiến tranh, vật lộn giữa cái sống và cái chết. Nhưng ông bà con vẫn cứ tiến lên theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc. Con tin điều đó là đúng thưa Cha? Bởi lẽ phải công nhận một điều, nhờ có những con người như ông bà con thì hôm nay con mới được sống trong niềm vui hòa bình, được hít thở không khí của sự tự do. Chúng con là con của Chúa, nhưng đồng thời cũng là người công dân phải có trách nhiệm với đất nước. Vậy có phải Cha đã nhầm khi có lời lẽ không nên với những con người đã hi sinh một phần xương máu của mình cho đất nước nói chung và với ông bà con nói riêng như thế? Không hề có chuyện thù địch gì giữa tôn giáo với chế độ, xã hội này đâu thưa Cha. Mong Cha soi xét lại! Còn quan hệ xin – cho như Cha nói có không? Xin thưa Cha là có? Nhưng Cha có biết tại sao lại có chuyện đó? Xin thưa, đơn giản là xã hội thì cần phải được quản lý, tạo ra sự công bằng giữa những người trong xã hội, giữa người theo đạo như chúng ta và người không theo đạo. Thế nên nhà nước cũng cần tính toán, để giải quyết hài hòa mối quan hệ đó. Chúng con cũng muốn nhà thờ mình thật to, đất đai mình thật rộng làm lễ cho sướng. Nhưng ai cũng muốn sướng như chúng ta thì lấy đất đâu mà phát triển kinh tế, xây dựng nhà ở, chưa nói đến việc làm lễ còn ảnh hưởng đến những người xung quanh không theo đạo. Nếu làm thế là phạm phải điều răn của Chúa “chớ tham của người” đấy thưa Cha!
          Con tin vào Cha sẽ giúp cho chúng con được về với đức Chúa Trời. Có một cuộc sống sung sướng, vô lo vô nghĩ mà chúng con hằng mong ước từng ngày. Nhưng trước mắt, chúng con hiểu rằng cần phải cố gắng thật nhiều, thật nhiều hơn nữa để tu tâm tích đức, thông suốt giáo lý Cha giảng dạy. Nhưng có những vấn đề ngoài xã hội mà con còn chưa thông? Mong Cha dạy bảo dùm con. Chẳng như việc anh Mạnh bị công an bắt là chuyện con thấy bình thường trong xã hội , anh ta làm sai thì công an xử lý, có thế thì mới đảm bào công bằng chứ Cha? Vậy cớ sao lại làm lễ cầu nguyện cho hắn? Nếu như ai cũng cứ giết người, cướp của, phạm vào những điều răn của Chúa mà cứ hiên ngang, láo toét giữa đường thì làm sao chấp nhận được. Con cũng biết công an có lúc họ làm chưa đúng, nên mới có mấy vụ án oan nổi lên, khiến cho con cũng thấy tức giận như vụ ông Chấn, ông Nén…. Nhưng biết làm sao được Cha, chắc chỉ có Đức Chúa Trời là mới là người không bao giờ mắc phải sai lầm, còn chúng con và họ đều là con người, đều chẳng phải là hoàn hảo thì đôi khi lúc này, lúc khác cũng mắc phải sai sót. Nếu thật sự anh Mạnh không làm gì trái với lương tâm, với Đức Chúa Trời thì con ủng hộ cách làm của Cha, hãy bảo vệ lẽ phải, bảo vệ công lý trên trần gian. Đó là tu tâm tích đức. Nhưng nếu như Cha đang bảo vệ một con người giết người không ghê tay, một kẻ bệnh hoạng thú tính thì dường như Cha đang đi ngược lại với luân lý của giáo hội mình. Đó là điều đại kỵ mà những người đi theo Đức Chúa Trời cần phải tránh. Nên con mong Cha hãy suy xét lại vụ anh Mạnh, làm rõ liệu anh ấy có bị oan hay không? Rồi từ đó mới đưa ra cách làm cho đúng đắn. Thật sự, hơi buồn khi vào buổi lễ cầu nguyện ngày 25 tháng 11 vừa qua, nếu như Cha nói rõ hơn cho chúng con biết có phải anh Mạnh thật sự bị oan hay không? Có chứng cứ gì để giải tội cho anh thì chúng con đã không thắc mắc. Nếu Cha thật sự có bằng chứng rạch ròi về sự trong sạch của anh Mạnh thì xin Cha hãy đi lên trụ sở chính quyền trình cho họ, để họ lật lại vụ án, trả lại sự trong sạch cho anh. Con tin rồi họ cũng sẽ cân nhắc, làm sao cho đúng luật, chứ nếu phạm phải án oan thì họ cũng khốn đốn. Như thế mới là quốc sách, chỉ mong Cha hãy đưa ra chứng cứ sớm để chúng con giúp anh Mạnh thoát khỏi chốn lao tù, chậm trễ là không nên! Chúng con xin hứa sẽ làm hết mình để cứu lấy anh Mạnh! Còn nếu như Cha không có gì trong tay mà vẫn bảo vệ cho anh Mạnh thì thật sự là khó! Khó cho chúng con và cả cho Cha! Chỉ nói suông không thôi thì chúng con nghĩ người đời nhìn vào cũng không hay.

Lễ cầu nguyện cho Lê Văn Mạnh tại giáo xứ Thái Hà (Ảnh: Nguồn Internet)
          Sẵn đôi lời con cũng xin mạn phép nói thật, ngoài kia có nhiều người nói Cha thế này, thế kia, đại ý là chưa theo sát tình hình giáo hội cho lắm, lại còn hay vương vấn chuyện chính trị, dẫn đến phần nào sai sót trong lễ chúa. Đương nhiên con biết đó chỉ là những tin đồn thổi, con không tin Cha lại là người như thế. Chỉ mong Cha lưu tâm một chút, tránh được những cái tiếng không hay. Giữ cho Cha cũng là giữ cho chúng con mà.
          Thôi thì thức đêm trằn trọc có đôi lời muốn gửi đến Cha! Mong Cha soi xét! Nếu có thất lễ hay đôi lời không hay mong Cha tha thứ dùm con!
Trọng kính Cha
Con: Phaolô Quang Phúc

Quang Phúc


Mấy ngày hôm nay, việc Mỹ điều tàu khu trục áp sát các đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc thuộc quần đảo Trường Sa của VN đã làm dấy lên một làn sóng trong xã hội trong nước cũng như thế giới….sự kiện này đáng ra là một câu chuyện dài đáng để ta suy nghĩ, nhưng dưới con mắt của những kẻ ngu ngơ, ngày đêm chống phá đất nước một cách mù quáng, luôn đi tôn sùng Mỹ thì lại có một cái cớ để vin vào rồi hô hào đấng Mỹ tối cao và kêu gọi VN nên thỏa thuận với Mỹ và nhờ vào sự giúp sức của Mỹ để lấy lại những gì đã mất về biển, đảo và “dạy” cho Trung Quốc một bài học. Tuy nhiên những cái đó chỉ là cách nhìn một cách thiển cận mà chưa thấy được lịch sử đã chỉ ra những điều gì khi cuộc chơi “bóng bàn ngoại giao” giữa các nước lớn vẫn chưa kết thúc, hay nói cách khác là cuộc đi đêm giữa Mỹ và Trung Quốc trong hoàn cảnh hiện nay để thực hiện một trò chơi lợi ích?
Vào những năm 70 của thế kỷ trước, người ta nghe thấy từ Trung Quốc cất lên câu ve vãn “người không động đến ta thì ta không động đến người”. Năm 1972, Nixon thăm Trung Quốc, sau đó là chiến dịch ném bom do máy bay chiến lược B52 thực hiện nhằm hủy diệt thủ đô Hà Nội. Sau những lời ve vãn theo kiểu “thỏ thẻ” là đến ngôn ngữ kiểu cao bồi khi Đặng Tiểu Bình tuyên bố ngay trên đất Mỹ, rằng Trung Quốc sẽ “dạy cho Việt Nam một bài học”. Hệ quả của những chuyến “đi đêm” này là việc Mỹ bật đèn xanh cho Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, là cuộc chiến tranh xâm lược của quân đội Trung Quốc dọc toàn bộ tuyến biên giới Việt-Trung, trong đó có những trận đánh được giới bình luận coi là đẫm máu nhất lịch sử châu Á sau Chiến tranh thế giới lần thứ 2. Không phải chỉ người Việt thấm thía mà nhân loại cũng nhận thấy, rằng không chỉ Mỹ thành công trong việc chơi con bài Trung Quốc mà Trung Quốc cũng phần nào toại nguyện khi “đi đêm” được với Mỹ trong việc gây áp lực với Việt Nam.
Đừng nên đặt trọn niềm tin vào những thứ vẫn còn mơ hồ khi tất cả chưa đi đến hồi kết 
(Ảnh: Internet )
Đừng mới nhìn vào những hành vi điều một cái tàu, một vài cái máy bay mà nên ngả theo và đánh giá tính “thiện” của Mỹ khi tất cả chưa ngã ngũ và bài học lịch sử đắt giá vẫn còn ám ảnh. Thực tế hiện nay cho thấy, với một thị trường gần 1,4 tỷ người, với lượng dự trữ ngoại hối khoảng 3.400 tỷ USD, với kho vũ khí hạt nhân và vũ khí thông thường khổng lồ, thật khó để người ta công khai đối nghịch với một Trung Quốc vừa lắm tiền, nhiều đạn, vừa hung hăng, ngạo mạn. Tướng lĩnh Hoa Kỳ có những tuyên bố mạnh mẽ phê phán hành động bành trướng của Bắc Kinh ở Biển Đông, nhưng đồng thời cũng xem sự hợp tác với Trung Quốc là “mô hình khôn ngoan” bảo đảm lợi ích của nước Mỹ.  Đô đốc Scott Swift, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ đề xuất một thỏa thuận của hải quân Mỹ ở Thái Bình Dương với Cảnh sát biển Trung Quốc “cùng duy trì hòa bình, ổn định trên Biển Đông”.  Hải quân Mỹ rõ ràng đã nhận thấy đối đầu với lực lượng hùng hậu hơn 200 tàu cảnh sát biển có vũ trang khá mạnh của Trung Quốc không phải là chuyện đơn giản. Là tướng ngoài chiến trường, trực tiếp ngồi máy bay quan sát thực địa, Scott Swift thừa biết các tàu cảnh sát biển Trung Quốc nhiều chiếc thực chất là tàu chiến hải quân được cải tạo lại.
Thấy Mỹ hỗ với việc viện trợ vài cái tàu vừa bé, vừa cũ trị giá vài chục triệu USD cũng đã khiến một số người từ chỗ nghi ngờ bỗng hoan hỉ đặt niềm tin vào “sức mạnh Mỹ”,  bọn thân Mỹ hóng hớt nhảy nhót cả lên để rồi kích động viết bài xuyên tạc Nhà nước, chính quyền bảo chính quyền VN sợ TQ, không dám bắt tay với Mĩ khi Mỹ tỏ rõ cái “thiện chí” của mình. Nhưng xin thưa. Cần phải biết rằng, như số liệu nêu trong bài viết trên Infonet.vn ngày 16/3/2012, mỗi năm Mỹ viện trợ cho Israel gần 3 tỷ USD. Nếu so với khoản viện trợ mà Mỹ “hào phóng” cung cấp cho “bạn bè” châu Á thì có nên nhắc đến?
Nói thế để cho cái bọn hóng hớt Việt Tân, một số phan cuồng Mỹ đang rêu rao, gào thét điên cuồng trên các trang mạng xã hội thấy rằng bản chất của vấn đề còn xa lắm, không nông cạn như cái đầu của bọn chống điên cuồng. VNCH bị Mỹ và Trung Quốc đâm dao sau lưng nhưng chế độ hiện tại với những con người yêu tổ quốc đất nước hiện tại không để lặp lại cái sai lầm tai hại và tủi nhục đó. Trên thế giới ngày nay, sẽ là thiếu khôn ngoan nếu đặt trọn niềm tin vào những “lời có cánh”. Không có bất kỳ cơ sở nào cho một “niềm tin vững chắc” vào bất kỳ “người bạn” nào dù là ở góc độ ý thức hệ, lịch sử hay kinh tế, chính trị. Sự “đi đêm” của các nước lớn là bản chất cố hữu không bao giờ thay đổi, theo dõi với sự cảnh giác cao độ các cuộc “đi đêm” là cần thiết nhưng không phải là thượng sách, cần phải bằng hành động khiến những cuộc “đi đêm” ấy không xảy ra mới là điều nước nhỏ cần làm.
Một đất nước với 90 triệu dân, rộng hơn 300.000 kilômét vuông không thể cứ mãi tự xưng là nước nhỏ. Nói chuyện “đi đêm” giữa các nước lớn, trong đó có Mỹ và Trung Quốc có thể là thừa bởi chính trị là như vậy, nhưng vẫn phải nói bởi nếu không nói thì người ta cứ nghĩ rằng người Việt ngây thơ mất cảnh giác từ thời An Dương Vương đánh mất nỏ thần vào tay Triệu Đà. Nói ra để cho ai đó hiểu rằng đừng có làm liều bởi người Việt dù bị ăn cắp mất nỏ thần nhưng chưa bao giờ đánh mất lòng yêu nước. Và những con người lãnh đạo của đất nước VN hiện tại thừa sức hiểu biết để làm những gì để bảo vệ tổ quốc và dân tộc, và điều quan trọng là để làm được điều đó không phải là ngày một ngày hai mà cần cả một quá trình dài nhưng nhất định thắng lợi!
Hiểu Minh


“Nổi lên là các thế lực thù địch phản động thực hiện chiến lược diễn biến hòa bình, thâm nhập tác động chuyển hóa nội bộ, lợi dụng quá trình hội nhập để tăng cường chống phá, tiến hành cách mạng màu, bạo loạn, lật đổ chế độ..."
Ảnh: Đại tướng Trần Đại Quang (Nguồn Internet)
Đây là một đoạn trong bài báo cáo của Bộ trưởng Bộ Công an trước quốc hội về công tác phòng chống tội phạm. Nó được khá nhiều trang báo mạng trích dẫn. Tuy nhiên, dưới góc độ của nhưng  người “đấu tranh” cho “dân chủ”, góc nhìn trở nên méo mó và mang tính suy diễn.
Trang mạng danlambao bình luận như sau: “Qua phát biểu trên, có thể thấy rằng ngành CA đang tỏ ra lo ngại về sự phát triển của phong trào đấu tranh dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam trong những năm vừa qua”. Tuy nhiên nickname có tên Sự thật cho rằng: “Đấy là một cách suy diễn của tác giả về lời phát biểu của bộ trưởng bộ công an, với một mục đích hướng lái theo suy nghĩ của những người "đấu tranh" cho "dân chủ". Tôi phản đối bài viết này”.
Ảnh: Bình luận của một cư dân mạng về bài viết (nguồn: Internet)
Theo quan điểm của Blog Kenhvietnam, đây thực sự là sự suy diễn của của những người hành nghề “dân chủ”, sống bằng việc phát ngôn hai chữ “dân chủ”.
Chúng ta có thể thấy thực tế, “phòng bệnh hơn chữa bệnh” được nhắc tới khá nhiều trong ngành y, đối với việc ngăn chặn các hoạt động phạm tội, nó cũng tương tự, phòng ngừa sẽ phát huy hiệu quả hơn rất nhiều so với việc bung sức ra truy bắt tội phạm. Do vậy, việc người đứng đầu Bộ Công an nhận diện được những mối nguy hại đó là điều rất đáng ghi nhận, bởi lẽ, khi nhận diện được vấn đề thì khi đó mới có thể đấu tranh có hiệu quả đồng thời không cho những mầm mống phạm tội có thể tồn tại trong xã hội.
Đây là một việc làm hết sức quan trọng trong việc đảm bảo sự bình yên cho đất nước cũng như đảm bảo sự phát triển đất nước đúng lộ trình.
Vấn đề các nhà “dân chủ” đang tự sướng đây là tự nhận rằng, chính những việc làm của họ, đang khiến chính quyền ăn ngồi không yên…. Xin thưa, chó cứ sủa mà dòng người cứ đi, các vị chẳng là cái thứ gì trong xã hội này hết.
Mặt khác, khi nói tới hai chữ lo sợ, tôi nghĩ chính các thánh “dân chủ” mới đang lo sợ, lo sợ cho một tương lai mù mịt không có “nhà tài trợ” nếu không được việc. Điển hình như Nguyễn Lân Thắng thời gian vừa rồi, đó mới là sự lo sợ. Lo sợ hơn nữa là vì chính hành vi, việc làm chứ không phải lo sợ vì đi phòng giữ, đi đảm bảo sự yên ổn đâu nhé.
Lo sợ và đề phòng, đó là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau, một bên thể hiện sự chủ động, bên còn lại là sự thụ động. Dù sao ý kiến của bộ trưởng Công an Trần Đại Quang cũng đã mang lại cho giới “dân chủ” một tí cảm xúc “tự sướng” vô bến bờ.
Xin chúc mừng các bạn vì có thêm bài viết thể hiện “lý luận” siêu phàm, nhưng cũng chia buồn vì đó cũng chỉ là “viết cho nhau đọc, hát cho nhau nghe thôi”.

Niềm Tin
Dùng kinh tế tác động vào chính trị các nước là một trong những phương thức mà những nước lớn đã và đang áp dụng với các nước bé. Thông qua kinh tế, nước lớn sẽ chi phối và điều khiển được các nước bé để thực hiện ý đồ của họ.
Đấy là một chuyện của những người làm chính trị có “tầm”. Họ làm công khai và việc đề phòng được hay khộng là bản lĩnh của nước bị tác động. Việt Nam là một nước bé, đương nhiên đã từng chịu ảnh hưởng của sự tác động kinh tế buộc thay đổi chính trị đó. Hậu quả của việc bị lệ thuộc cụ thể nhất là trường hợp của Campuchia mới đây. Khi họ chịu tác động, chi phối bởi ông lớn Trung Quốc vì một lí do đơn giản là Trung Quốc viện trợ cho Campuchia quá nhiều. Vì thế, trên các diễn đàn quốc tế, họ công khai ủng hộ Trung Quốc trong vấn đề giải quyết biển Đông.
Tuy nhiên, trong giới dân chủ Việt lại có “bài” còn độc hơn “ông chủ” của họ. Họ, những “anh hùng bàn phím” thực thụ, ngồi một chỗ, liên tục gõ, gõ. Và sản phẩm chính là các bài viết mà họ cho là phản biện xã hội, thể hiện chính kiến riêng của bản thân đang tác động xấu tới bộ phận người dân Việt Nam. Việc sử dụng đòn đánh kinh tế, tác động chính trị, “bài” của “RẬN” là dùng ngòi bút đưa người đọc đến với sự bi quan khi đánh giá nền kinh tế Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản. Kèm với đó là các bài viết phân hóa nội bộ Đảng với những kịch bản “đấu đá” nội bộ, mâu thuẩn trong những người có chức cao vọng trọng của Đảng.
Những việc làm trên được đẩy mạnh trong dịp chuẩn bị đại hội Đảng lần này. Tuy nhiên, nhìn về những năm trước, khi chuẩn bị đại hội Đảng cũng có những “bài chẩn đoán” của lũ rận về sức khỏe kinh tế Việt Nam. Tuy nhiên, những kết quả cho rằng Việt Nam sẽ sụp đổ, không chịu đựng được nhiệt,… sai hoàn toàn với thực tế đã diễn ra.(Còn nhớ, trước đại hội Đảng XI, chúng lập ra trang mạng quanlambao blog, còn trước đại hội XII này, chúng lập ra cái gọi là chandungquyenluc blog. Với mục đích đăng bài chia rẻ nội bộ Nhà nước ta).
             Ảnh: Hệ thống các bài viết phá hoại của đám “rận” (Nguồn: Internet)
Nhìn vào list bài viết của đám rận, quả thực là rất lo ngại. Không hiểu những chuyên gia đại tài trong lớp người đó có kiến thức sâu tới đâu, nhưng những nhận định của họ hoàn toàn tác động sâu tới những người dân Việt Nam.
Khi kinh tế trở thành một là bài, những nhà dân chủ cuội đang cố gắng tận dụng hết mức giá trị của nó để phá hoại đất nước, phá hoại đại hổi Đảng sắp tới. Việc học đòi này cho thấy một thực tế tay sai ngoại bang đang áp dụng cách của “ông chủ” họ với Việt Nam. Bằng việc tung ra nhiều bài viết về một chủ đề, hoặc một bài viết được đăng trên nhiều trang mạng khác nhau, lũ dân chủ cuội đang muốn lợi dụng diễn đàn không gian ảo để tạo sự tin cậy trong phát ngôn của mình. Tuy nhiên, ở đời thường, họ tầm thường và bỉ ổi, thì không gian mạng không thể che hết cái bẩn thỉu đó được.
 Cư dân mạng cần phát giác được trò hèn của những con người này, tránh việc sập bẩy, đứng núi này trông núi kia, hay đơn giản là kì vọng vào những thứ không thực tiễn, nôn nóng chống lại chính quyền, phá vỡ hòa bình,  ổn định đất nước một cách vô căn cứ. Sự cố gắng luôn đạt được những trái ngọt, vậy nên, những người trong chúng ta, hãy cố gắng, vì một mục đích tốt đẹp,  nhất định sẽ nhận những trái ngọt xứng đáng. Còn việc dùng các thủ đoạn dơ bẩn, chỉ hạ thấp giá trị của mình,  nó không thể được che kín mãi mãi.
Chia rể nội bộ đã nguy hiểm, giờ thêm việc lợi dụng kinh tế đang khó khăn, đổi lỗi cho sự quản lí của Nhà nước thì các bạn hiểu được sức lan tỏa như thế nào rồi đấy. “Rận” thực cao tay, nhưng không thể thành công được đâu.
Niềm Tin



Suốt 40 năm kiên trì phất lá cờ đến nỗi te tua chỉ còn lại cái cán,họ vẫn luôn mơ tưởng về một bóng đêm chế độ đã lụi tàn và bị lịch sử gạc bỏ khỏi bản đồ thế giới. Ngày 26/10 vừa qua, một bộ phận “yếu nhân” còn sót lại nơi đất khách quê người của chế độ VNCH đã kỉ niệm ngày quốc khánh, ở họ vẫn còn thấy toát lên, thấy họ vẫn giữ được khí tiết và đức độ hệt như thời còn là những anh chàng quân lực, với nguồn tài chính hùng hậu là "vác thùng đi quyên tiền tị nạn" để "viện trợ" cho các nhân sỹ tri thức "dân chủ" ở Việt Nam đánh từ trong ra ngoài cho sụp đổ với ước mơ đến một ngày nào đó họ lại quay về làm "Quốc trưởng" đệ tam vẫn còn dang dở mà "Tổng thống" Dương Văn Minh mới nắm đc 3 ngày.
Sao nhất thiết phải sống một cuộc đời chui lủi nơi đất khách quê người, sao nhất thiết phải mơ mộng về một chế độ mà lịch sử đã ngã giá để rồi tha hương, bỏ đất nước, gia đình, người thân để rồi mang cái đau khổ về tâm hồn cho mình mà không chịu gột rửa. Sao không chịu rũ bỏ tất cả, một lần trở lại cố hương để cảm nhận sự thay đổi từng ngày, từng giờ của đất nước sau 40 năm, sao nhất thiết phải tha phương và chống phá bới móc khi một chế độ đang làm quá tốt công việc ổn định cuộc sống, tạo môi trường hòa hợp để tạo điều kiện phát triển tốt nhất.
Nếu cứ tìm tòi, bưới móc những tiêu cực của một đất nước thì kể cả những nước văn minh tiên tiến như Mỹ, Pháp, Ý... nói cả ngày cũng không hết, huống chi là VN (một đất nước mới phát triển)! Nên dừng lại những luận điệu củ rích 40 năm nay trước đi. Có như thế thì các bạn mới có thể sống, tiến bộ được.
Thử nhìn qua các nước Ấn Độ, Brasil, Phi-líp-pin , Mexico, Nam Mỹ, Miến Điện, Thái Lan, Indonesia , Ả Rập Hồi Giáo, Phi Châu họ có bề dầy tự do, dân chủ, tư bản từ lâu đời nhưng thử hỏi họ có hơn gì VN không? Sao các bạn không nói đến những điều tích cực của VN như kênh Nhiêu Lộc hôi thối, nước đục ngầu đen thui, giờ đây trong xanh thơm ngát, kênh Tân Hoá, kênh Tàu Hủ giờ đây cũng được nạo vét đẹp đẽ, sạch sẽ.
Vòng xoáy Cát Lái – Quận 7, TP HCM (Ảnh Internet )
Khu Khánh Hội, Tôn Đản, Vân Đồn, thời trước là những tay anh chị đâm thuê, chém mướn, xì ke ma tuý, ma cô, đĩ điếm, tội phạm cư ngụ bất hợp pháp trong những ngôi nhà ổ chuột, bùn lầy nước đọng hôi thúi mà giờ đây trở thành những khu phố khang trang, nhà cao cửa rộng, dân cư sung túc, giàu có. Dọc theo bến Chương Dương, Hàm tử, Vân Đồn chạy dài vô Phú Lâm Chợlon, trước kia là các chành, vựa ô tạp, bẩn thỉu, dơ dáy, bây giờ được nạo vét, làm bờ kè, sạch sẽ, nước trong xanh như sông Seine của Pháp và kèm theo một Xa lộ vĩ đại chạy dài từ Phú Lâm Chợ Lớn xuyên qua hầm Thủ Thiêm đến Long Thành, Dầu giây, Long Khánh, Vũng Tàu. Cầu cống được tu bổ hoặc xây mới nhiều vô số kể như cầu Thủ Thiêm, cầu Phú Mỹ, cầu Calmet, cầuBácLãnh, cầu Khánh Hội, cầu chử Y, cầu Bình Triệu, cầu Bình Lợi, cầu Kinh!
Còn đường xá thì hầu hết ở Sài Gòn – Chợ Lớn – Gia Định đều được mở rộng thêm gấp nhiều lần và xây mới cũng nhiều vô kể. Cống rãnh cũng được thay hoàn toàn mới và to rộng hơn. Ngày trước trên đường đi Tân Thuận Nhà Bè toàn là ruộng vườn, đầm lầy vắng vẻ, bây giờ mọc lên một thành phố văn minh, tiên tiến, cao cấp không thua kém bất cứ một thành phố văn minh nào của thế giới, đó là thành phố Phú Mỹ Hưng. Thảo điền, Tân phú Thủ Thiêm ngày trước nhà cửa vắng vẻ, dân cư thưa thớt, ngày nay trở thành một nơi dân cư đông đúc, nhà cao cửa rộng, cao ốc, biệt thự, trường học quốc tế Anh, Pháp, Mỹ, Úc, Canada... Và đường xá được mở mang ngang dọc khắp nơi.
Còn về tình cảm , tình thân? Bạn có biết giang sơn thu về một mối, đất nước thống nhất, dân tộc hòa hợp mọi người cùng gặp nhau sống vui vẻ và hạnh phúc trong quãng đời còn lại, chỉ có các bạn mới là người đang mất đi tình thương vì xa bạn bè, người thân và hào khí của dân tộc. Bạ có nhận thấy sự mất mát, đau thương khi đất nước hai miền không được thống nhất như ở Bán đảo Triều Tiên khi gặp nhau trong nước mắt và không chịu phân li https://youtu.be/yrHfNoJMnSo . Sao  nhất thiết phải chia rẽ, sao nhất thiết phải chia ly, sao nhất thiết phải chống lại một chế độ khi lợi ích cuộc sống đã được giải quyết một cách ổn thỏa nhất.
Có thể bạn chưa biết, cộng đồng các dân tộc của Trung Hoa hằng năm luôn hướng về tổ quốc và đất nước họ đóng góp cho tổ quốc họ một cách không ngừng nghỉ, nhưng tuyệt nhiên lại không hề có một cá nhân, tổ chức đứng lên than vãn lại chính quyền sở tại, bới móc chính quyền mà trái lại họ có tinh thần tự tôn dân tộc rất mạnh mẽ và cao cả. Đó là tấm gương, là cái tốt chúng ta đáng để học hỏi. Các bạn cũng xa quê, nhưng dường như các bạn đang bị che lấp và nhồi nhét những thứ đã đi ngược lại với thực tế và lịch sử đang diễn ra. Sao các bạn không một lần về lại Tổ quốc, sao không một lần chịu cởi bỏ cái áo cũ đã mục nát để khoác lên một cái áo mới của đất nước các bạn hiện tại, đừng chống cộng một cách mù quáng, đừng giẫm đạp lên các giá trị mà các bạn đang muốn hướng đến, lịch sử đã sang trang rồi, VNCH đã bị đào thải và các bạn cần phải hòa nhập vào chế độ hiện tại để đưa đất nước và cuộc sống của các bạn ngày càng tốt hơn!
Hiểu Minh


Hiện trong nước đang nổi lên một thực trạng, đó là việc tự đứng lên chống đối chính quyền, biến mình thành “tù nhân chính trị” và đi định cư ở Mỹ. Họ,  những người nhân mình là “yêu nước”, đấu tranh vì quốc gia này nhưng hiện đã “chuồn” khỏi quê hương, sang trời Tây sinh sống.
Một nghịch lý được đặt ra, đó là: “yêu nước sao trốn sang bên kia sống hết thế?”. Lần lượt các “nhà dân chủ” cổ thụ như: Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (Hải Điếu Cày) và mới đây nhất là Tạ Phong Tần. Họ dùng cái miệng mình phát ra hai chữ “yêu nước” nghe sao mà nống nàn, da diết, cảm động trái tim bao đàn em “dân chủ” khác. Nhưng đó là sự “tởm lợm” bởi họ lại là người ra đi đầu tiên, để lại một “bầy đàn dân chủ” tép riu bơ vơ nơi quê nhà. Những việc làm để chứng minh cho hai từ “yêu nước” của họ đều dẫn tới một mục đích cuối  cùng, đó là sang Mỹ định cư, đồng thời gia nhập “đội quân cờ vàng” Việt Nam cộng hòa hiện đang sống bên Mỹ và nhiều nhất ở quân Cam, califonia.
Ảnh: Ba nhân vật “dân chủ cuội” mới được tại ngoại gần đây nhất
Sống trong mối trường của tàn dư Việt Nam cộng hòa đó, tôi tin không chống chính quyền Việt Nam hiện tại thì cũng khó sống, khó hòa đồng. Đặc biệt, khi nhóm người này là sự khác biệt với người dân địa phương, họ càng gần nhau, buộc phải hành động giống nhau, đó là chống chính quyền Việt Nam nơi hải ngoại.
Có thể nói,  đây chính là một môi trường “ảo” cho những “nhà dân chủ” khi xuất cư sang đó, để họ nhầm tưởng rằng,  nơi đó, người ta cũng có lòng yêu nước như mình và quên đi cái phận đi “ăn nhờ ở đậu” đất Mỹ của chính họ. Thật đáng thương và vô cùng nhục nhã với những việc làm của một bộ phận người Việt Nam nơi hải ngoại.
Ấy vậy mà, với những từ mĩ miều như “đấu tranh dân chủ, nhân quyền”, “yêu nước”,  họ vẫn là những ngọn cờ đầu với số còn lại trong nước. Nghịch lý đặt ra, số “dân chủ cuội” ở ngoài thì nương nhờ Mỹ, số “dân chủ cuội” trong nước thì nương nhờ số đã đi nước ngoài. Nhìn nhận một cách kỹ càng thì đó là sự nương nhờ của hệ thống “các nhà dân chủ” Việt vào các thế lực bên ngoài, không phải là người Việt. Tính độc lập trong quyết định đã không có, tôi nghĩ phong trào “đấu tranh cho dân chủ” trong nước cũng chỉ là hình thức “phá hoại” đất nước Việt Nam. Có thể đang tồn tại một chiến lược “dùng người Việt đánh người Việt” chăng?
Phương thức định cư ở Mỹ của lớp người cơ hội đó là dùng “khổ” để cảm động lòng người, đồng thời dùng đồng bọn bên ngoài để tác động với cơ quan ngoại giao nước ngoài gây sức ép với Việt Nam để tạo điều kiện cho những phần tử này di cư sang nước ngoài và đình cư ở đấy. Với đất nước Việt Nam, việc những con người này di cư đi cũng chẳng có vấn đề gì, bởi họ là sâu mọt của xã hội, là thứ thừa đi của cuộc sống. Nhưng họ đi theo cách đó, thì thực sự gây ra một tiếng xấu cho đất nước Việt Nam trong quan hệ bang giao với quốc tế.
Tôi mong các bạn hãy sống thật với chính mình, đừng biến việc làm ích kỉ cá nhân của mình thành thứ tai tiếng cho xã hội Việt Nam. Đừng biến mình thành trung tâm của sự chú ý khi bản thân chưa có một cái gì để cống hiến cho đất nước ngoài cái việc ngồi tù. Sống thật – tồn tại lâu các bạn nhé.
Niềm Tin


Dòng họ Nguyễn Lân là một trong những dòng họ danh giá của Việt Nam, dòng họ này là cái nôi của những người con Việt Nam với tài năng xuất  chúng (có thế xem thêm qua google). Tuy nhiên, thực đáng buồn cho chính dòng họ này vì sự xuất hiện của Nguyễn Lân Thắng, với những hành động chống đối chính quyền, thách thức xã hội như thời gian vừa qua. Có lẽ Nguyễn Lân Thắng nên đổi lấy tên khác, bỏ dòng họ Nguyễn Lân đi để đỡ nhục cho gia tộc mình.
Ảnh: Nguyễn Lân Thắng bôi nhọ Bác Hồ trên mạng xã hôi facebook
(Nguồn: Internet)
Sự việc Nguyễn Lân Thắng bôi nhọ hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh đã bị cộng đồng mạng cũng như đông đảo người dân yêu nước phản đối quyết liệt. Chính cựu binh Trần Nhật Quang đã đứng lên tuyên bố sẽ chiến đấu đến cùng nếu như Nguyễn Lân Thắng không xin lỗi trước anh linh của chủ tịch Hồ Chí Minh.
Có lẽ “văn hóa” Nguyễn Lân Thắng đang cố xây dựng đã đi ngược với văn hóa của dân tộc Việt Nam. Việt Nam chúng ta luôn đề cao sự “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Bài học đó đã được in vào trong sách từ thời còn bập bẹ tập chữ. Cái văn hóa đó cũng được đúc rút thành các câu tục ngữ để đưa vào chương trình giáo dục phổ thông.  Nhưng cái tuổi như Nguyễn Lân Thắng, học qua, cũng trải nghiệm đường đời khá nhiều, đồng thời cũng đã là bố, là trụ cột của gia đình. Vậy mà đạo lí đó còn không ngộ ra, phải chăng Thắng muốn con gái mình sau này chửi lại mình như chính những gì Thắng đang làm với tổ tiên và dân tộc. Một “văn hóa” lùn của Thắng đã biến thắng trở nên thấp bé hơn ai hết.
Đánh giá về chủ tịch Hồ Chí Minh và những việc làm của người, liệu, trên đất nước Việt Nam này có ai không tôn trọng. Sự tôn trọng đó xuất phát từ tấm lòng, từ một nền văn hóa của dân tộc. Đó hoàn toàn không phải là sự thần thánh hóa gì hết. Bởi nếu muốn thần thánh, có lẽ cơ quan chức năng Việt Nam đã không xử lí số đạo lạ thờ chủ tịch Hồ Chí Minh, lợi dụng chủ tịch Hồ Chí Minh thực thi “mê tín dị đoan”.
Vậy nên, Thắng có cách cư xử như thế là sự khác người, khác người này xuất phát từ sự bản chất phá hoại (ngu dốt + nhiệt tình = phá hoại).  Bên cạnh đó, ai cũng biết, Thắng là một trong những người “đấu tranh” cho “dân chủ” Mỹ tại Việt Nam, nhận tiền từ nước ngoài, hằng ngày chỉ đi chụp ảnh, tung lên facebook và chửi. Chỉ bấy nhiêu công việc đó đã giúp Thắng nuôi cả gia đình. Thế là hiểu thực hư cái gọi là “đấu tranh dân chủ” có hời như thế nào rồi.
Hành động bôi lem hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh đợt này, tôi nghĩ ngoài mục đích xây dựng một lối “văn hóa” Thắng ké, còn có mục đích nâng cao vị thế của chính hắn nhằm thu hút sự chú ý của các thế lực ngoài nước, các tổ chức NGO “dân chủ”, “nhân quyền” quốc tế. Qua đó, Thắng sẽ là người đi tiên phong cho phong trào trong nước để chống chính quyền Việt Nam, đồng thời thắng cũng sẽ biến mình thành đầu mối phân phối tiền viện trợ thay cho những “nhà dân chủ” khác.
Còn với hành động của cựu chiến binh Trần Nhật Quang, tôi thấy, đáng khâm phục, tôn trọng. Bởi lẽ, trách nhiệm của một người với đất nước, với sự bình yên của xã hội mặc dù ông đã xế chiều. Ông Trần Nhật Quang đứng lên để chứng minh cho những “nhóc ranh” mới lớn rằng, sự bình yên của đất nước Việt Nam không phải là tự nhiên có, đó là sự hi sinh bằng xương máu của chính người dân Việt Nam. Đồng thời, là một người từng trải qua chiến tranh, Ông Quang cũng chính là minh chứng sống để chứng minh: “hòa bình là đỉnh cao của quản lí đất nước”
Niềm Tin


Số điện thoại: 0903675512 hoặc gửi email nxa76@yahoo.com, đó là hai địa chỉ được bí thư thành ủy Đà Nẵng, ông Nguyễn Xuân Anh công bố vào ngay 19/10/2015 nhằm nắm bắt tâm tư, nguyện vọng của người dân quan tâm đến đến sự phát triển của TP Đà Nẵng.
Ảnh: Ông Nguyễn Xuân Anh tại Đại hội Đảng bộ Đà Nẵng. Nguồn Internet
Đánh giá về việc này, Blog Kênh Việt Nam xin được đưa ra ý kiến như sau:
Thứ nhất: Đây là một việc làm thực sự ý nghĩa và hợp lòng dân. Thông qua những kênh thông tin như thế này, người lãnh đạo cao nhất thành phố sẽ hiểu được tâm tư nguyện vọng của người dân và sớm nhất giải quyết các vấn đề cấp bách nhất của thành phố. Đây cũng là một việc làm nhằm tiếp tục tái khẳng định, thành phố Đà Nẵng là thành phố đáng sống nhất ở Việt Nam. Thành phố đó có những con người có tâm huyết  và có sự cầu tiến rất cao trong công tác quản lí của mình.
Thứ hai, đây là một việc nên được nhân rộng ra nhiều thành phố, nhiều tỉnh thành khác. Thực tế khoảng cách của cán bộ và dân hiện nay đang bị “dãn” ra. Nhiều cán bộ hành chính hóa công việc, không quan tâm tới nhu cầu, tâm sự nguyện vọng của dân. Sự xa rời quần chúng khiến nhiều địa phương tồn tại những bất ổn, nhất là những vùng sâu vùng xa, vùng có kinh tế khó khăn.
Thứ ba, với vấn đề công bố những thông tin cá nhân và tạo ra cầu trực tiếp tới người dân như thế này, sẽ hiệu quả hơn rất nhiều so với việc hình thành các phòng tiếp dân. Tuy nhiên, có một vấn đề mà chính lãnh đạo thành phố Đà Nẵng và những lãnh đạo tỉnh thành khác nếu muốn làm theo cách này cần chú ý. Đó là việc quản lí, xử lí các thông tin từ nguồn tin này như thế nào đồng thời là đảm bảo an toàn, ngăn chặn những con người cơ hội,  có thể tiến hành khủng bố tinh thần.  Được biết, trong một ngày công bố hai thông tin liên hệ cá nhân đó, văn phòng thành ủy Đà Nẵng đã nhận được 150 cuộc điện thoại, gần 1.000 tin nhắn SMS và hơn 100 emai. Đây là con số thể hiện nhu cầu của người dân đối với các vấn đề xã hội khá nhiều. Nếu một thành phố đáng sống nhất Việt Nam có con số đó, thì liệu những thành phố khác nếu mạnh dạn công bố thì sẽ nhận được bao nhiêu tin nhắn,  bao nhiêu mail và bao nhiêu cuộc gọi… Bản thân tôi nhận định, chắc chắn con số sẽ nhiều hơn gấp bội…
Tuy nhiên, một cách làm hay, chưa hẳn đã được sự đồng tình tuyệt đối, đó là việc chê bai  của Trương Duy Nhất, một blogger “dân chủ”. Ông Nhất cho rằng việc làm của ông bí thư mới này là đi theo lối cũ của những người đi trước mà cụ thể nhất là ông Nguyễn Bá Thanh, nguyên cố bí thư thành ủy Đà Nẵng. Và ông Nhất còn yêu cầu kê khai tài sản và dường như xem việc kê khai tài sản cá nhân quan trọng hơn việc công bố cổng thông tin cá nhân đó.
Ảnh: Blogger Trương Duy Nhất chém gió trên BBC
Trước đánh giá đó,  blog Kenhvietnam cũng xin được đưa ra ý kiến như sau:
Thứ nhất, với blogger Trương Duy Nhất,  ông có nhận xét như thế là chưa xác thực,  bởi lẽ,  một bí thư còn trẻ tuổi, dám mạnh dạn làm tiếp những công việc đó chứng tổ sự cầu thị và hơn hết là hiểu được giá trị của việc một bí thư gần dân sẽ như thế nào. Tiếp tục làm, đó cũng là sự phát triển ý tưởng của thế hệ trước đã thực hiện.
Thứ hai, việc kê khai tài sản quan trọng hơn. Bản thân tôi nghĩ, kê khai tài sản với công bố thông tin về liên hệ cá nhân nó quan trọng như nhau. Đều thể hiện sự trong sạch trong quản lí của mình. Mặt khác,  hiện nay,  kê khai tai sản là một công việc đã được triển khai và đã có hiệu lực. Bản thân ông Trương Duy Nhất đã không hiểu quy định còn bày đặt nói chữ.
Vậy, với chính sách hay,  cách làm tốt,  là một người dân nên ủng hộ và góp ý cho nó hoàn thiện, chứ không thể khinh bỉ,  coi thường và biến cái hay cái đẹp thành cái tiêu cực, để bị lãng quên đi.
Niềm Tin



Gần đây, các trang mạng đem chuyện báo cáo thực tế về con số người bị chết trong trại tạm giam, tạm giữ của Công an để bàn luận http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/226617/ba-nam--226-nguoi-chet-trong-trai-tam-giam--tam-giu.html lại thêm một miếng mồi để các thế lực, bọn xấu lại được một lần có cái cớ để nhảy vào xuyên tạc, bơm dầu thổi lửa cho vấn đề trầm trọng thêm về tính nhân quyền tại Việt Nam cũng như lại tiếp tục tung hô nhân quyền nước Mĩ hiện tại. Thiết nghĩ rằng bản thân cái đầu của bọn chúng cứ chỉ việc xoay quanh những vấn đề mang tính rập khuôn mà bản thân thì lại ngu ngơ và mơ hồ về cái tính hiện thực. Sao lại nhất thiết phải lôi nhân quyền Mĩ vào khi bản thân họ còn khủng hơn chúng ta gấp nhiều lần?
Tại Việt Nam, Theo Bộ Công an, từ năm 2011 đến 2014, có đến 226 người chết trong các trại tạm giữ, tạm giam, chủ yếu do tự sát và bệnh lý. Nếu nhìn vào, ai cũng cho là một con số lớn, và qua miệng của bọn luôn móc bới và chống phá thì lại to gấp vạn lần với con số cụ thể đó. Vậy, chúng ta cùng tìm hiểu và nhìn nhận “thiên đường dân chủ nhân quyền Mĩ” của bọn này hay tung hô thế nào? Tính chỉ riêng năm 2012, số người chết trong các trại tạm giam, tạm giữ tại Mĩ là 958 người với tổng số dân gấp 3,5 lần VN, từ đó suy ra con số tương đương trên tổng dân số là 273 người/năm tức gấp 3.64 lần VN trong 3 năm http://www.bjs.gov/content/pub/pdf/mljsp0012st.pdf. Công nhận “Thiên đường dân chủ văn minh” cái gì cũng hơn VN gấp bội và VN mình khó mà theo được các bác Mĩ về các khoản này! Chỉ với một phép tính nhỏ cũng đủ để thông một cái não và bịt một cái loa “dân chủ rởm” của bọn chống cộng điên cuồng phải không các bạn?
Các bạn chống cộng hay bới móc những tiêu cực của ngành chấp pháp VN để giảng rằng đó là do VN không có dân chủ nhân quyền...và từ đó chém thành vì VN không có những thứ đó nên mãi nghèo. Vâng phán xong thì phải để cho người ta đối chiếu với thực tế ở cái nước giàu nhất thế giới là Mỹ để xem có đúng không chứ? Không lẽ các bạn đòi dân chủ nhưng lại độc tài đến nỗi không cho người ta xem hàng mẫu của thiên đường các bạn tung hô? Và tôi đảm bảo rằng, xem hàng mẫu xong thì các bạn thấy rất hoang mang vì thực tế nó rất khủng khiếp nhưng Mỹ vẫn giàu nhất thế giới vậy chứng minh cái bí kíp làm giàu mà các bạn đưa ra nó chỉ là tự huyễn. Vậy cùng điểm qua, cơ quan chấp pháp Mĩ đã làm được những cái gì cho dân chủ nhân quyền trong thời gian qua?
-                 Cảnh sát Mỹ Timothy Loehmann đã xác lập kỷ lục xử bắn nhanh tại chỗ trong vụ Tamir Rice. Vụ này chỉ mất 0,792 giây sau khi dừng xe! (xem đồng hồ đếm góc cao bên trái) Phạm nhân 12 tuổi bị xử bắn tại chỗ không cần qua xét xử này mang tội cất súng giả trong túi quần. Cảnh sát nhà dâm chủ nhân què người ta thấy mà ham! Được và cứ tự do giết lầm hơn bỏ sót đều đều kể cả trẻ em nhưng vẫn được nhiều thanh niên VN sống chết bênh vực trong khi công an VN không giết người thì cũng bị chụp mũ giết người ngay và luôn chẳng cần hình ảnh chứng cứ gì cả!
Sandra Bland, một người hoạt động chống bạo lực cảnh sát bị chết mờ ám trong trại tạm giam bằng treo cổ. Gia đình cô đang đấu tranh để tìm ra sự thật về cái chết.(Nguồn Internet)
-                 Bị bắt năm 34 tuổi...ngồi tù 29 năm, 3 tháng 5 ngày...3/2014 ông ấy được thả tự do nhưng chết 1 năm sau đó vì bệnh ung thư phổi mắc phải trong những năm ngồi tù http://www.theguardian.com/.../alabama-man-death-row...
-                 Ricky Jackson được nhận bồi thường $2triệu đô sau 39 năm tù oan từ 11/1975 sau khi bị bắt. Các bạn nên nhớ vụ Ông Nguyễn Thanh Chấn để so sánh với vụ này nhé http://www.dailymail.co.uk/.../article-3005581/Ricky-Jackson.
-                 Bị bắt và bị kết án 100 năm vì hiếp dâm, tuy nhiên sau này người ta lật lại hồ sơ và điều tra lại thì nhận thấy rằng cảnh sát đã bắt người trái phép và làm rõ là ông ta vô tội. Và với án tù 100 năm nhưng sau 31 năm ông ấy đã dc tự do http://www.usatoday.com/.../chicago-police.../3991469.
Đăng chuyện xấu của Mỹ không phải là để lo cho Mỹ hay để biện hộ cho chính quyền VN mà là để kiểm chứng độ tin cậy của những phát ngôn đầy tính “quan ngại” về một thiên đường dân chủ nhân quyền của chính quyền Mỹ cùng những lý thuyết rỗng mà các bạn chống cộng hay rao giảng và tung hô hết mực. Chuyện xấu đâu chỉ của riêng ai, chẳng qua các bạn ấy bị che mờ một tí, bưng bít một tí để che giấu cái bản chất của nó mà thôi. Làm sao các bạn dám tung hô một đất nước dân chủ nhân quyền được khi bản thân quốc gia đó là người gieo nên cái chết hàng loạt cho những con người vô tội ngay trong bản thân quốc gia đó và các quốc gia dân tộc khác. Và làm sao các quốc gia dân tộc khác tốt đẹp và giàu có lên được khi trong bản thân nội bộ của họ lại có một mớ sâu bọ như bọn chống cộng cực đoạn và ngu dốt nhw thế này.
Và cuối cùng mục đích của chúng tôi chính là lo cho Việt Nam, cho lợi ích của quốc gia, của dân tộc Việt Nam chứ không đi ngồi một chỗ ăn cơm dân tộc để bàn và lo chuyện thiên hạ. Ở đâu có lợi ích cho đất nước, cho dân tộc, ở đó có chúng tôi, những con người vì lợi ích của đất nước của dân tộc mà đứng lên đấu tranh, đứng lên làm rõ. Nếu không lột mặt nạ đạo đức giả của chính quyền Mỹ, không vạch mặt và vả mõm cái bọn chống cộng cực đoan, để cái đám ngu dốt hám lợi tự huyễn này lôi kéo một đám ngu dốt ham hố tự huyễn cuồng Mỹ khác tự do quậy phá, thọc gậy thì đất nước Việt Nam chắc chắn sẽ chỉ đi xuống dốc không phanh chứ không thể nào khá và tốt lên được.
Hiểu Minh


Ông Obama và ông Tập Cận Bình hiện là hai nguyên thủ của hai nước có kinh tế nhất nhì thế giới. Thế lực của hai siêu cường này đã được thế giới biết tới và chính người Việt Nam chúng ta cũng đang nhận được sự hiện diện của hai quốc gia này trên đất nước đặc biệt là trong các dự án, các nguồn vốn thu hút FDI và ODA.
Trong thời gian tới đây, sẽ có sự hiện diện của hai con người này trên đất nước Việt Nam. Trước mắt, đấy chính là một thành công  trong quan hệ quốc tế của đất nước Việt Nam. Từ trước tới nay rất ít khi có một quốc gia nhận được sự quan tâm của hai ông lớn này cũng một lúc. Và đất nước chúng ta đang làm được điều đó. Tuy nhiên, nhìn khách quan mà nói, Việt Nam sẽ đứng trước cơ hội nhưng cũng là thách thức,  bởi lẽ,  nếu Việt Nam không làm tốt công tác đón tiếp, hài hòa trong quan hệ với hai nước sẽ cực kì ảnh hưởng tới an ninh quốc gia và phát triển đất nước.
Tuy nhiên, trước chuyến thăm lịch sử của hai lãnh đạo trên, nhiều nhà “kẻ xấu” đang bày mưu phá hoại. Điển hình là những câu khẩu hiểu phản đối sự hiện diện của ông Tập Cận Bình của những nhà dân chủ cuội ở Việt Nam như: “Tập Cận Bình – Tên xâm lược bẩn thỉu - cút đi” của JB Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn  Tường Thụy; “Phản đối chuyến đi Việt Nam của Tập Cận Bình,…và nhiều FB đã đổi avatar là hình ảnh ông Tập Cận Bình gắn dòng chữ “you’re not welcomed here!!!” Đây có lẽ không phải lần đầu những nhà dân chủ cuội Việt Nam tỏ thái độ bất  hợp tác với chính quyền để thực hiện một công việc chung. Tuy số lượng người tham gia hoạt động này không nhiều,  nhưng đánh giá về lòng yêu nước của họ, hoàn toàn không có. Bởi lẽ, việc phản đối ngay trên sân nhà Việt Nam chẳng thể nào phát huy được hiệu quả khi Trung Quốc và Việt Nam vẫn đang thực hiện mối quan hệ bang giao quốc tế trên nhiều lĩnh vực.
Ảnh: Obama ăn tối với Tập Cận Bình. Nguồn Internet
Mặt khác, trong đợt này, không những có sự hiện diện của ông Tập và còn có sự hiện diện của ông chủ nhà trắng, Obama. Không thể để cho người ta biết được, chúng ta đang yếu trong việc quản lí xã hội, đồng thời có sự phân biệt trong quan hệ quốc tế. Đống thời, việc làm này sẽ khiến quốc tế và chính người Mĩ biết rằng vị trí của người Mĩ quá cao, đương nhiên, cái tôi cá nhân của một quốc gia khiến sự bình đẳng trong quan hệ quốc tế sẽ bị méo mó nhiều hơn (Vốn dĩ giờ nó đã méo mó). Mặt khác, ai cũng biết chính vị trí địa chính trị của Việt Nam đang khiến đất nước chữ S bị kẹp giữa hai quốc gia lớn là Trung Quốc và Mỹ, mối bang giao hiện nay của Việt Nam với hai nước không những là sự bình đẳng và kèm theo đó là sự khôn khéo,  hài hòa. Chúng ta không thể ngả theo một hướng nào khác, vì nếu điều đó xẩy ra, sự bất ổn chính trị sẽ diễn ra, hòa bình sẽ không được giữ và độc lập dân tộc cũng sẽ đặt trong một dấu hỏi lớn…
Do đó, việc phản đối ông Tập lần này hoàn toàn là mưu cao, kế hiểm của lũ “dân chủ cuội”, chúng nhằm một mục đích cuối cùng là khiến chúng ta bị cô lập, bị chèn ép và dân sẽ mất đi tự chủ. Một mũi tên trúng hai đích, một mặt phá dân tộc, một mặt nịnh được ông chủ Mĩ của họ. Nhưng chính những mũi tên đó cũng khiến họ không thể nào ngồi ở vị trí cao trong chính quyền Việt Nam, bởi vì tư tưởng lệ thuộc đồng tiền, lệ thuộc tư bản,  lệ thuộc người Mĩ đã tiềm ẩn trong họ. Bên cạnh đó, nội dung chuyến thăm Việt Nam đợt này chưa được nhắc tới, nó tốt hay xấu chưa có cơ sở để bàn luận. Nếu các “nhà dân chủ cuội” nhìn thấu vấn đề như thế sao mãi không giúp được gì cho đất nước Việt Nam vậy.
Có thể nói, đất nước Việt Nam đang hội nhập sâu rộng, đặc biệt sau hiệp định TPP mới được thông qua. Tiếng nói trung lập của Việt Nam sẽ phần nào khẳng định được tự chủ,  khát vọng hòa bình,  bình đẳng. Để đạt được mục tiêu đó,  hơn hết cần đập tan những trò hèn của lú “dân chủ cuội”, lũ anh hùng bàn phím. Muốn chống ông Tập thì sang tận Trung Quốc mà chống, và dăng khẩu hiệu. Đừng mượn lãnh thổ Việt Nam làm những điều ích kỉ cá nhân, bôi lem dân tộc.
Việt Nam hiện vẫn là một nước độc lập, trung lập. Tuyệt đối không chấp nhận việc phản đối nước này, đi theo nước kia. Vậy nên, trước mắt phải hoàn thiện việc tiếp đón hai nhân vật lớn này thật tốt, thật chu đáo nhằm thể hiện tấm lòng của người Việt Nam.

Niềm Tin
Bàn luận về vấn đề tự do tôn giáo, có lẽ nhiều người còn phân vân: Ở Việt Nam tự do tôn giáo, có hay không?
Trước hết phải khẳng định, tự do được tham gia các tôn giáo, sinh hoạt tôn giáo là quyền cơ bản của công dân, là nhu cầu chính đáng của mỗi công dân. Theo chính phủ Việt Nam, hiện Việt Nam đang đảm bảo tự do tôn giáo và dần cải thiện, nâng tầm tự do hơn nữa trong thời gian tới. Minh chứng là ở Việt Nam hiện nay có tới 13 tôn giáo với nhiều hệ phái khác nhau được công nhân tư cách pháp nhân.  Người dân theo tôn giáo được bình đẳng trong thực hiện các nghĩa vụ cũng như hướng các quyền cơ bản của con người. Tuy nhiên, “tự do tôn giáo” đó không đồng nghĩa với “tự do quá trớn”, được đằng chân lân đằng đầu hay được voi đòi tiên. Hiện nay hoạt động tôn giáo đã, đang và sẽ được tiếp tục chịu sự quản lí của nhà nước qua các văn bản pháp lý mà điển hình là pháp lệnh tín ngưỡng và tôn giáo năm 2004.
Đây là một trong những căn cứ cơ bản mà bản thân tôi nhận thấy rất đúng và phù hợp. Việc quản lí xã hội là chức năng của nhà nước, và nó không ngoại trừ tôn giáo khi nó đã được công nhận là pháp nhân. Chính cách quản lí đó đã tạo nên sự hòa thuận, đoàn kết trong tổng thể dân tộc Việt Nam. Cụ thể hơn là tạo điều kiện cho các tôn giáo cùng tồn tại và phát triển.
Vậy chê Việt Nam không có tự do tôn giáo của các “nhà dân chủ” dựa vào cơ sở nào? Có đáng tin cậy hay không?
Để trả lời câu hỏi này, bạn đọc hãy lướt qua một số con người thương xuyên có những hoạt động xuyên tạc, bội nhọ Việt Nam không có tự do tôn giáo. Đa số những con người này đã từng bị cơ quan chấp pháp Việt Nam xử lí với các tội danh khác nhau. Cùng điểm qua một số gương mặt tiêu biểu trong làng dân chủ có nào
- Nguyễn Văn Lý
Sinh ngày 15/5/1946 tại Vĩnh Linh, Quảng Trị, được thụ phong linh mục năm 1974. Nhưng sau năm 1975, Nguyễn Văn Lý đã xa rời con đường hành đạo chân chính, lợi dụng chiếc áo của nhà tu hành tham gia nhiều hoạt động chống phá chính quyền nhân dân. Sau nhiều lần bị xử tù vì tội lôi kéo giáo dân chống lại chính quyền và phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc, Nguyễn Văn Lý vẫn không ăn năn hối cải, mà ngược lại, tiếp tục công khai hoạt động chống phá chính quyền quyết liệt hơn, biến nơi ở của mình thành nơi làm ra và tàng trữ, lưu hành phát tán nhiều tài liệu, hoạt động chống phá Nhà nước. Nghiêm trọng hơn, Nguyễn Văn Lý đã tiếp tục móc nối, cấu kết với các thế lực phản động trong và ngoài nước chống đối Nhà nước, đi ngược lại lợi ích nhân dân và dân tộc, vi phạm nghiêm trọng pháp luật của Nhà nước Việt Nam. Ngày 8/4/2006, Nguyễn Văn Lý thành lập nhóm 8406 (còn gọi là khối 8406) và đã cùng đồng bọn biên tập, soạn thảo nhiều tài liệu xuyên tạc vu cáo nói xấu Nhà nước Việt Nam, ra các số “bán nguyệt san - tự do ngôn luận” đều với nội dung xuyên tạc, chống đối Nhà nước; kêu gọi tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội năm 2007.
-Thượng tọa Thích Không Tánh
Tên thật là Phan Ngọc Ấn, là tu sĩ thuộc Giáo hội Phật giáo Thống nhất. Cuộc đời và sự nghiệp của Thích Không Tánh gắn liền với bảng thành tích vào tù ra tội. Năm 1976, Thích Không Tánh bị kết án 10 năm tù giam vì viết đơn kêu gọi Đảng, Nhà nước không ép buộc tu sĩ thực hiện nghĩa vụ quân sự. Sau đó, năm 1987, hắn được thả sau khi mãn hạn tù. Đến năm 1992, Thích Không Tánh tiếp tục ngựa quen đường cũ, tham gia các hoạt động khôi phục Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cùng với vị Cố Tăng thống Hòa thượng Thích Huyền Quang và hắn đã bị chính quyền kết án 5 năm tù giam và 5 năm quản chế tại địa phương.
Tháng 10 năm 1993, Thích Không Tánh được trả tự do và về sinh hoạt tại chùa Liên Trì. Tháng 11 năm 1994, công an thành phố Hồ Chí Minh ra lệnh bắt giam đối với Thích Không Tánh khi hắn lợi dụng việc cứu trợ nạn nhân lũ lụt ở Đồng bằng Sông Cửu Long để cùng với đối tượng phản động Thích Quảng Độ tuyên truyền chống Đảng, Nhà nước, gây ảnh hưởng xấu đến quần chúng nhân dân. Trước những việc làm không thể chấp nhận đó, ngày 14/8/1995 Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh tuyên án Thích Không Tánh 5 năm tù giam, với tội danh: “Phá hoại chính sách đoàn kết và lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước”
Sau khi mãn hạn tù, Thích Không Tánh lại tiếp tục tham gia vào các hoạt động chống đối. Có vẻ như thời gian ngồi trong tù không giúp ông ta nhận ra những sai lầm mà mình đã gây ra. Dưới các chiêu bài: tự do tín ngưỡng, tôn giáo, dân chủ, nhân quyền, hắn đã tập hợp lực lượng đông đảo các đối tượng bất mãn, chống đối để tiến hành các hoạt động gây rối an ninh trật tự tại thành phố Hồ Chí Minh.
Hiện nay, chùa Liên Trì là nơi thường xuyên diễn ra các cuộc họp của các tổ chức xã hội dân sự trong cả nước và tập trung nhiều đối tượng mà chúng gọi là “dân oan”, các phần tử phản động. Đây là một điều không thể chấp nhận được và đi ngược lại giáo lý của nhà Phật đã dạy các nhà tu hành, gây ảnh hưởng xấu đến các tín đồ tu hành trong cả nước.
- Lê Quốc Quân
Là một con chiên thiên cúa giáo, nhưng y đã phạm tối trốn thuế, “găm” tài sản trị giá hàng chục tỷ đồng (http://anninhthudo.vn/phap-luat/le-quoc-quan-tron-thue-gam-tai-san-tri-gia-hang-chuc-ty-dong/539316.antd)
http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Phap-luat/665316/su-that-ve-bi-cao-le-quoc-quan-ke-tron-thue-lo-mat-nguy-yeu-nuoc
- Lm Phan Văn Lợi
http://tapchiqptd.vn/zh/an-pham-tap-chi-in/dung-choc-gay-banh-xe/2542.html?pageindex=729
http://danlamthan2012.blogspot.com/2015/03/phe-ro-phan-van-loi-va-chien-dich-tay.html#.ViER1dT0EiM
- Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt
http://sachhiem.net/TONGIAO/TOAKHAM/Nhom1.php
Những con người đó, đã tham gia sinh hoạt tôn giáo, có người là chức sắc, có người sinh hoạt tôn giáo bình thường. Họ có điểm chung là đều có hành vi vi phạm pháp luật và đã bị cơ quan pháp luật Việt Nam xử lý đồng thời luôn mồm nhận mình đấu tranh cho tự do tôn giáo, cho nhân quyền. Với những hành vi vi phạm đó, cơ quan chức năng Việt Nam đã hạn chế một số quyền công dân của họ khi đang thi hành hình phạt. Đó là điều hết sức bình thường với những người vi phạm pháp luật khác. Nhưng với người “đấu tranh” cho dân chủ, nhân quyền nói chung và tự do tôn giáo nói chung, đó được coi là việc làm “phi dân chủ” của chính quyền Hà Nội. Một suy luận hết sức mơ hồ, buồn cười…
Ảnh minh họa (Nguồn Internet)
Không dừng lại ở đó, trong thời gian chịu các bản án, hình thức xử lí, họ liên tục hoạt động, lấy thù hằn cá nhân để vu cáo cho chính quyền không dân chủ, không có tự do tôn giáo. Mặc định những sai phạm, bị xử lý của bản thân là lỗi sai hệ thống của chính quyền. Những con người này không ngừng lợi dụng quan hệ với các chính khách phương Tây, xuyên tạc tình hình tôn giáo ở Việt Nam, làm xấu bộ mặt Việt Nam trên trường quốc tế, gây ảnh hưởng trong việc phát triển quan hệ cũng như tận dụng các điều kiện để phát triển đất nước.
Mới đây nhất là việc trả lời phỏng vấn đài RFA của Trần Phong Vũ, một nhân vật có tiếng trong báo chí hải ngoại. Trong bài phỏng vấn, ông có nhắc tới mấy con người như đã nêu ở trên, đông thời cũng tái khẳng định Việt Nam không có sự tự do tôn giáo. Một hình thức lập luận từ những căn cứ sai và suy ra kết quả cũng sai.
Cách đặt tiêu chí cho tự do trong trong lĩnh vực tôn giáo của các nhà dân chủ là không thiết thực. Ở Việt Nam hiện nay có hơn 25 triệu tín đồ, 25 triệu con người đó vẫn sinh hoạt bình thường, hà cớ chi, một số con người lại chi một số con người cá biệt đó lại ch mình mất tự do tôn giáo. Theo hạ viện Mĩ, chỉ cần 2/3 số quốc hội đồng ý là thông qua một quyết định, một dự luật… Và xem đó là sự tự do. Vậy mà chỉ số người đếm trên đầu ngón tay đó lại cố tính làm liên lụy tới những người theo giáo khác, làm họ hoang mang, dạo động, mất niềm tin.
“Tự do tôn giáo” đâu không biết, những việc làm đó vừa vi phạm pháp luật, vừa là tội đồ với quần chúng tín đồ còn lại. Vậy các bạn “dân chủ” đã xứng đáng với chức năng, quyền hạn của mình chưa?
Tái bút: Việt Nam là đất nước nhỏ, kinh tế còn kém phát triển, nhưng tôi tin, tự do tôn giáo được đảm bảo. Cụ thể nhất là con số tín đồ tôn giáo Việt Nam và sự đoàn kết, yên bình trong thời gian qua là một minh chứng cụ thể nhất để tự hào.

Niềm Tin
Khi quá khứ đã khép lại, khi mà những đau thương của những cuộc chiến tranh đã qua, chúng ta không quên quá khứ, nhưng chúng ta cũng không thể cứ ôm mộng quá khứ mãi để không phát triển được. Xã hội đã phát triển, cuộc sống đã thay đổi, mặc dù thành quả hiện tại là kết quả đấu tranh của các thế hệ đi trước, chúng ta không quên điều đó, chúng ta vinh dự và tự hào về tinh thần dân tộc cũng như tình yêu đất nước. Tuy nhiên, với bản chất luôn lợi dụng các vấn đề phức tạp hoặc bới móc những tiêu cực trong xã hội để tuyên truyền, xuyên tạc và kích động các luận điệu phản động.
Ảnh minh họa (nguồn: Internet)
Trong những ngày qua, số đối tượng phản động dưới cái danh “Voices of Vietnam” liên tục đưa ra những thông tin về vụ việc những công dân bị xâm hại trong thời kì chiến tranh, chúng đòi kiện đối với ủy ban Liên hợp quốc cũng như chúng muốn đòi lời xin lỗi từ chính quyền Hàn Quốc. Tuy nhiên, có thể thấy rằng chúng muốn thông qua các luận điệu xuyên tạc này để gây ảnh hưởng tới mối quan hệ ngoại giao giữa hai quốc gia. Chúng âm mưu gián tiếp làm giảm uy tín của Đảng, nhà nước Việt Nam khi mà Việt Nam đang từng bước củng cố vị thế của mình trong mối quan hệ ngoại giao với các nước.
Bản chất của tổ chức Voices of Vietnam chính là những đối tượng cơ hội chính trị và phản động thành lập các tổ chức mang danh nghĩa xã hội dân sự, thành lập các trang mạng blog, các diễn đàn trở thành nơi cho chúng đưa các vấn đề nhạy cảm trong xã hội, các vấn đề tiêu cực trong cuộc sống mổ xẻ dưới lăng kính phản động của chúng để xuyên tạc về Đảng về Nhà nước Việt Nam. Đây là một tổ chức phi nghĩa, hoạt động trái phép, không tuân thủ quy định của pháp luật. Chính vì vậy với nội dung đòi hỏi lời xin lỗi từ chính quyền Hàn Quốc thời gian qua về vấn đề lịch sử để lại là một trong những nội dung xuyên tạc, kích động, gây mất đoàn kết ngoại giao quốc tế, gây hiểu nhầm trong dư luận quần chúng nhân dân.
Mỗi cá nhân khi tìm đọc và tìm kiếm thông tin cần có sự tỉnh táo và tránh những nội dung thông tin trái chiều, phản động, đặc biệt những nguồn thông tin từ những hội, nhóm phản động hoạt động trái phép.
                                                                             Nguyễn Huy


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"