Việt Nam – Trung Quốc có quan hệ gắn bó lâu đời. Hai nước có điểm tương đồng về văn hóa, tư tưởng và lối sống. Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc đã dành cho Việt Nam sự ủng hộ to lớn và quan trọng trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam mãi biết ơn và ghi nhận sự giúp đỡ quý báu này.

Việt Nam và Trung Quốc là hai nước Xã hội chủ nghĩa, đều do Đảng Cộng sản lãnh đạo. Với quyết tâm và cố gắng chung của hai Đảng và nhân dân hai nước, Việt Nam và Trung Quốc đã và đang phát triển quan hệ toàn diện theo phương châm 16 chữ: “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “Láng giềng tốt, đồng chí tốt, bạn bè tốt, đối tác tốt”. Trung Quốc là đối tác kinh tế, thương mại lớn và quan trọng của Việt Nam. Từ sau khi bình thường hóa quan hệ đến nay, quan hệ Việt – Trung không ngừng phát triển. Đây là thành tựu chung của hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân hai nước, được lãnh đạo và nhân dân hai nước dày công vun đắp, hai nước Việt Nam và Trung Quốc đều có trách nhiệm giữ gìn và phát huy.

Tuy trong quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn còn tồn tại một số vấn đề cần tiếp tục bàn bạc giải quyết, nhưng nhìn tổng thể, sự tin cậy và hiểu biết giữa hai nước đang ngày được tăng cường, quan hệ hợp tác về mọi mặt đang đi vào chiều sâu, mang lại lợi ích thiết thực cho cả hai nước. Tranh chấp về biên giới lãnh thổ và Biển Đông là một vấn đề do lịch sử để lại, rất phức tạp và nhạy cảm. Ngay từ năm 1974, chính phủ hai nước đã bắt đầu đàm phán về biên giới trên Vịnh Bắc Bộ. Tháng 11/1991, khi hai nước chính thức bình thường hóa quan hệ, lãnh đạo hai bên đã đạt được nhận thức chung về việc khôi phục đàm phán, giải quyết hòa bình các tranh chấp trên bộ, trên Vịnh Bắc Bộ và trên Biển Đông. Từ đó đến nay, hai bên đã tiếp tục tiến hành đàm phán ở cấp Chính phủ và cấp chuyên viên. Hai bên cũng đã nhất trí tham gia diễn đàn đa phương trong khuôn khổ ASEAN về Biển Đông.

Với thiện chí và cố gắng chung của hai bên, Hiệp ước hoạch định biên giới trên bộ Việt – Trung đã được ký kết vào cuối năm 1999, công tác phân giới cắm mốc cũng đang được gấp rút triển khai. Tháng 12/2001, hai bên tiến hành cắm cột mốc đầu tiên tại cửa khẩu Móng Cái (Quảng Ninh – Việt Nam) – Đông Hưng (Quảng Tây – Trung Quốc). Từ tháng 10/2002, hai bên đồng loạt triển khai phân giới cắm mốc trên toàn tuyến biên giới Việt – Trung. Ngày 31/12/2008, hai bên đã giải quyết dứt điểm toàn bộ các vấn đề còn tồn tại, hoàn thành công tác phân giới cắm mốc trên toàn tuyến biên giới đất liền Việt Nam – Trung Quốc. Hai trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ đã ra Tuyên bố chung về việc hoàn thành công tác phân giới cắm mốc biên giới trên đất liền Việt Nam – Trung Quốc đúng thời hạn như Lãnh đạo cấp cao hai nước đã thoả thuận. Đối với vấn đề vùng biển, gần đây Việt Nam và Trung Quốc đã có những bước tiến vượt bậc về việc hợp tác cùng có lợi trong các lĩnh vực từ bảo vệ môi trường, cứu hộ, cứu nạn, dự báo khí tượng biển…đến hợp tác thăm dò khai thác dầu khí ở một số khu vực có chồng lấn thực sự.

Trong thời gian gần đây, vấn đề tranh chấp Biển Đông đang có những diến biến phức tạp ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị giữa hai nước Việt Nam và  Trung Quốc. Đảng, Nhà nước và nhân dân hai nước đang cố gắng không để vấn đề này trở nên phức tạp, ảnh hưởng đến quan hệ bình thường hữu nghị mà ông cha đã dày công vun đắp và gây dựng. Kết quả của chuyến thăm Trung Quốc gần đây của chủ tịch nước Trương Tấn Sang (từ ngày 19 đến ngày 21/06) một lần nữa khẳng định quyết tâm của Đảng và Nhà nước Việt Nam là củng cố và phát triển quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc và nhằm tăng cường tin cậy chính trị, duy trì trao đổi tiếp xúc thường xuyên giữa lãnh đạo cấp cao hai nước. Chuyến thăm cũng là dịp để Lãnh đạo cấp cao Việt Nam và Trung Quốc thống nhất nhận thức chung về định hướng phát triển của quan hệ hai nước, thảo luận các biện pháp cụ thể nhằm đưa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện đi vào chiều sâu, hiệu quả và thực chất. Đối với vấn đề giải quyết tranh chấp ở Biển đông, kết quả chuyến thăm đã khẳng định, hai bên nhất trí thực hiện toàn diện, có hiệu quả "Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông” (DOC), cùng nhau duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông.

Quan hệ Việt – Trung thắm tình hữu nghị ngày càng bền chặt, mặc dù trong quá trình đó còn nhiều những tác động ảnh hưởng, song với quyết tâm cao của hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân hai nước thì tin chắc rằng quan hệ láng giềng hữu nghị giữa hai nước Việt Nam – Trung Quốc sẽ có những bước tiến nổi bật trong tương lai. 
Người Nổi Tiếng
Các con hãy nhớ, bản đồ cổ này xác định Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam
Dạ chúng con nhớ rồi
Các bạn ơi, kia là Hoàng Sa và Trường Sa của nước ta đó!
Ui da! Đẹp quá ta!

Mọi hoạt động trên Hoàng Sa, Trường Sa không được phép của Việt Nam đều vi phạm luật pháp quốc tế.

Việt Nam tôi yêu!

Chúng ta có chính nghĩa, chúng ta có căn cứ, chúng ta có luật pháp bảo vệ!
Nam Hoàng

Đầu đề tự biên. Nội dung copy từ chị Beo. Bài viết có vài điều suy nghĩ, kính gửi anh em đọc cho ý kiến!

Một phần rất lớn giúp Obama thắng cả hai cuộc bầu cử là nhờ truyền thông, và không chỉ những phương tiện truyền thông cổ điển (gọi là Big 7 gồm: TV, radio, film, âm nhạc, báo chí, tạp chí và sách). Obama thắng còn nhờ Tân truyền thông, bao gồm tất cả phương tiện sử dụng công nghệ tương tác và trực tuyến, ví dụ như facebook, Twitter, blog, vv...

Đối nghịch với McCain và Mitt Rommey trong 2 lần bầu cử, Obama thể hiện qua truyền thông mình là ứng cử viên trẻ, năng động, hiện đại, sẽ mang lại thay đổi so với nhưng đối thủ.

Phong trào Chiếm phố Wall sinh ra một khái niệm gọi là 99%.  Con số mang ý nghĩa số đông, chỉ trích sự bất bình đẳng ác nghiệt trong xã hội Mỹ. (1% dân số còn lại là các đại đại tỷ phú  nhưng giữ phần lớn tài sản). Những từ như “99%” và “1%” được dùng rất nhiều trong truyền thông khi nói về chính trị. Obama, chưa bao giờ nói thẳng ra ủng hộ phong trào Chiếm phố  Wall, nhưng hầu như cũng chưa bao giờ tỏ ra mình thuộc vào giới 1%.

Qua mắt truyền thông, Obama không chỉ là chính khách mang phong cách bình dân hòa đồng mà còn là người của gia đình mẫu mực (hình ông chơi với con tràn lan trên mạng), người chồng yêu thương (sau mỗi lần phát biểu gặp mặt gì gì đó sẽ có hình ôm hôn bà Michelle). Ngay bà Michelle, dù tốt nghiệp trường luật cũng hiếm thấy phát biểu trước công chúng về chính trị, thuần chỉ nói về nấu nướng, thời trang, đi thăm trường học, chơi với trẻ con...

Sử dụng truyền thông xã hội để len lỏi vào đời sống người dân. Nhờ vậy mà người dân dễ cảm thông với Obama hơn.

Đương nhiên đó không phải là cái tài của ông, mà là cái tài thuê được một đội ngũ quản lý truyền thông cực kỳ xuất sắc.

Từ dân chủ tới độc tài, không một chính khách của chính thể nào coi thường chuyện xây dựng hình ảnh mình trước công chúng. Trừ Việt ta.

 Mọi lí thuyết đều là màu xám, khi ứng vào thực tế Việt ta. Cặp phạm trù triết học hiện tượng-bản chất, rất vô giá trị, đặc biệt trong lĩnh vực nội chính.
Thế nên, những ai tự tin tư duy khoa học trong trò chơi xếp hình, 99% sẽ lâm cảnh khoan khoái tự toại trước bức tranh  hoàn chỉnh eo nàng Bạch Tuyết gắn vào đầu chú lùn Sneezy.

*** Bạn Van-Son Dang trên facebook hỏi: Chỗ của người thần kinh như Đào hay hoang tưởng như Vũ không nhất thiết phải là nhà tù. Vậy sao họ vẫn phải tù? Cô có giải thích gì không ạ?

Beo trả lời bạn ở góc độ một người quan sát thời cuộc và người trực tiếp ngồi xem một vài phiên tòa xử nhóm đối tượng tạm gọi Thần kinh chính trị. Ngay và luôn: họ là những người vi phạm luật pháp.

Quang cảnh phiên tòa, đại khái thế này: Viện kiểm sát đưa ra bằng chứng; Quan tòa hỏi bằng chứng ấy đúng hay sai, có hay không; Bị cáo trả lời gọn đúng-sai, có-không. Nếu đúng và có, luật sư tìm cách giảm nhẹ bằng cách chứng minh động cơ, mục đích của bị cáo. Nếu sai và không, luật sư đưa ra các bằng chứng (của mình) để phản bác lại VKS. 

Trong phiên tòa xử Cù kon, không có bằng chứng nào được trả lời sai và không. Những nhận định kiểu dạng như không nhất thiết phải là nhà tù, hoàn toàn cảm tính. Mà cảm tính trong lĩnh vực thần kinh chính trị này, thiên hướng chung là... chống lại nhà nước. Tuy nhiên, cái lỗi để cho bạn nhận định cảm tính thuộc về truyền thông big 7 (khái niệm trong entry 1). Và ngược lại, góp phần cực lớn, gần như tuyệt đối, trong việc củng cố-nuôi dưỡng những nhận định cảm tính, là Tân truyền thông.

*** Trả lời như vậy, chắc chắn bạn sẽ hỏi tiếp, nếu vậy tại sao những người B người C...có những hoạt động tương tự, lại không bị bắt.

Quy trình dẫn tới bắt những thần kinh chính trị không bao giờ khẩn cấp, đột xuất để đương sự hay thân nhân bất ngờ. Bước đầu, cơ quan an ninh khuyên giải, thuyết phục. Không chỉ bản thân đương sự, CQAN còn thuyết phục thân nhân, những người có thể ảnh hưởng tới đương sự, phụ thuyết phục giùm. Các cuộc gặp này thường thân tình và  hay diễn ra tại... quán cà phê. Khi sự kiên nhẫn đã hết hay biện pháp nghiệp vụ ấy không hiệu quả, bước hai mới bắt đầu bằng giấy mời làm việc tại trụ sở an ninh. Còn mời bao nhiêu lần khỏi kể, bởi thần kinh chính trị luôn tự trưng ra công cộng việc bị an ninh sờ gáy như chiến tích. Đôi khi Beo thấy những tấm giấy mời này na ná như tấm bằng về phá quấy chọc ngoáy, cấp tiểu học. Hưởng ứng việc trưng trổ nó ra, đồng cấp ấy mà thôi. Chưa thần kinh chính trị nào bị bắt mà không trải qua hai bước trên.

( Riêng pé Phương Uyên của các nhà rân trủ không nằm trong loại thần kinh chính trị. Pé tham gia một tổ chức chính trị chống nhà nước, Pé hợp lực chế tạo vật liệu nổ gây sát thương cộng đồng, thế nên án cho Pé thuộc về hình sự).

Trả lời vào câu hỏi chính. Rất đơn giản: biết chết liền. Bởi thế ngay mở đầu entry này, Beo viết: Cặp phạm trù triết học hiện tượng-bản chất, rất vô giá trị, đặc biệt trong lĩnh vực nội chính. Cùng can dự vào vòng xoáy chính trường, thậm chí tầm lan tỏa rộng hơn, Phạm Chí Dũng ngồi vài tháng nhưng Ba Sàm thì...đợi đấy. Cùng bá láp như nhau, Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào xộ khám nhưng Nguyễn Xuân Diện ...chưa. Từ bá láp Beo dùng là nói về những gì Nhất và Đào thể hiện ra cho toàn thể bàn dân thiên hạ thấy qua blog, còn nhân thân và các mối quan hệ riêng của họ, ngoài người trong cuộc và an ninh, thì có thêm...giời biết. Thường ai vô tư trong các mối quan hệ, không tham dự các phe nhóm, thì thoát. Lại có người, nếu ra giữa đường Nguyễn Huệ cầm cờ vàng mà hô lật đổ chế độ, cũng không ai buồn hỏi tới. Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Quang Lập  chẳng hạn.

*** Vài ba năm trước đây, Beo đơn thương độc mã trong xã hội ảo chống lại thần kinh chính trị. Beo chỉ ra rằng không có bất cứ sức mạnh nào phá hoại tiến trình dân chủ trên đất nước này bằng chính những nhà rân trủ đểu (không tìm được từ nào nặng hơn) ấy.
Gạch đá Beo nhận lại, chắc đủ xây một chung cư. Giờ, nghĩ như Beo đông rồi. Nhiều bạn lại có khả năng thể hiện tư duy ra chữ nghĩa cực tốt. Cứ rảo qua một lượt còm về vụ tuyệt thực của Cù kon mà xem, tỉ lệ ủng hộ Cù thảm hại chưa từng thấy và bị át vía ra sao.

*** Quay lại chuyện Obama của entry mở đầu.

Tại sao chính khách ta ứng xử với tân truyền thông (và cả big 7) trái ngược hẳn với trào lưu văn minh này của thế giới?

Có 2 chiều của vấn đề, chính khách tận dụng truyền thông để phục vụ lợi ích mình ra sao và ngược lại.

Chắc chắn sẽ có bạn rủa thầm, tưởng mụ Beo viết cái gì sốc và độc, hóa ra ba chuyện đồng nát. Xin thưa, chính những gì tưởng như đồng nát ấy là viên gạch xây nền tảng tư duy của chính khách đấy.

Obama và truyền thông là hai thực thể độc lập, ông ta khéo léo dùng truyền thông để truyền bá thông điệp của mình. Chính khách ta tham gia vào truyền thông như một thành viên, với quan niệm thành văn: báo chí là của Đảng.


Khi bạn tự nói về mình, thì độ tin cậy còn bao nhiêu phần trăm? Tuy nhiên, trong trình độ dân trí của ta, việc phân biệt sự khác nhau như trên là rất khó. Thế nên, chính khách cứ thế, điềm nhiên mà hưởng lợi từ truyền thông mang lại.

Dẫn giải cụ thể, thế này:

Báo chí phanh phui tiêu cực, dân dã gọi đánh ông nọ bà kia. Biên độ cái sự “đánh” này, nay gần như không có giới hạn khi đến nguyên thủ, bộ trưởng...cũng bị “phang” tơi bời trên mặt báo.

Thế nhưng, đánh như vậy có thêm lợi ích gì, tiến trình có thêm ấy sẽ dẫn tới đâu...tịnh chẳng ai màng. Chỉ biết chắc rằng, dân chúng thỏa mãn và độ tin cậy, đang có người đấu tranh cho lợi ích của họ, vẫn được nuôi dưỡng trong dân. Cái này, Beo gọi là hưởng lợi chủ quan.

Ví dụ khác. Khủng hoảng kinh tế toàn cầu, các ông lớn truyền thông nay không dám coi thường bất kì thị trường lớn bé nào và hẳn nhiên, chẳng ai hộ chiếu từ dải đất èo uột này nhưng ông nào cũng nằm lòng câu qua sông lụy đò. Mở đầu là mấy tờ báo in và kênh TV giải trí, chấp nhận bị biên tập nội dung không phù hợp thuần phong mỹ tục khi sản xuất tại VN. Nay tiến sang mảng kinh tế và sắp tới là mảng chính trị xã hội, chắc chắn sẽ phải chấp nhận điều khoản không đi ngược với đường lối chính sách của Đảng và chính phủ Việt (bằng câu chữ ngôn ngữ ngoại giao chứ không thẳng toẹt như Beo, dĩ nhiên). Đừng mang truyền thông thế giới vào mà dọa chính khách Việt. Cái này, Beo gọi là hưởng lợi khách quan.

Trong xã hội báo chí và chính khách là một thì chính tân truyền thông sẽ trở thành những nhà báo thực sự khi có đủ những tố chất cơ bản của truyền thông chuyên nghiệp như: trung thành với công dân, độc lập với đối tượng đưa tin và cung cấp một diễn đàn tự do cho mọi sự bày tỏ của công chúng...

Nhưng, tân truyền thông vào Việt Nam lại gặp hàng loạt vấn đề nội dung trong quá trình trở nên văn minh như hình thức mà nó có: thứ nhất là văn hóa nghiện tin nhảm; thứ hai là phụ thuộc (gần như hoàn toàn) vào nguồn tin từ báo chí chính thống; thứ ba, điểm Beo cho quan trọng nhất, phần lớn giới trí (not chí) thức-những người cầm đầu thông thái cho mọi cuộc chơi- chưa mặn tân truyền thông.

Hãy đọc kĩ ba điểm Beo nêu để thấy tại sao tân truyền thông bá láp như hiện đang và tại sao Beo luôn luôn nhận định, bloggers lề trái chưa bao giờ trở thành vấn đề đáng để tâm với chính quyền.


Bô Shit ư Quan làm báo ư? Một cua trong chậu một sóng trong tách trà, chỉ vậy thôi!

Phải nói là đến phát ngát, bội thực với những lời kêu gọi đòi “dân chủ”, tự nhận mình là “nhà báo” chống cộng…trên một số trang web, blog của một số người. Mà nó có gì là mới mẻ đâu, quanh đi quẩn lại vẫn là những con người ấy, nào thì Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Cù Huy Hà Vũ, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Quốc Quân, Phạm Thanh Nghiên, Trương Duy Nhất…; phải nói là những con người này không biết ăn phải cái gì mà cứ suốt ngày ba hoa cái mồm, lúc đứng ở chỗ này, lúc đúng ở chỗ kia chửi bới linh tinh trong khi đó bản thân có nhận thức được gì đâu. Âu cái mồm nó làm khổ cái thân, chống đối tiêu cực, nói xằng, nói bậy cũng chỉ vì vài đồng tiền giơ bẩn mà bọn phản động nước ngoài nó gửi về cho mà tiêu xài. Ấy vậy, khi bị bắt, bị xử lý thì lại oang oang cái mồm lên kêu oan, rồi tự vỗ ngực cho rằng là mình đấu tranh vì “dân chủ, nhân quyền”, kêu không được lại cúi lưng, quỳ gối xin rủ lòng thương, can thiệp từ bọn bên ngoài. Người ta vẫn bảo “có gan ăn cắp, có gan chịu đòn”, lúc chống đối thì huênh hoang khi bị bắt thì lại rảo biện, phủ nhận, chối cãi. Nghĩ đến mà thấy nhục cho hành động của những con người này.

            Phải công nhận nước ta có một truyền thống tốt đẹp từ bao đời nay đó là “đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại”, luôn tạo điều kiện cho những người mắc sai lầm được sửa chữa, được làm lại từ đầu. Ấy vậy, mặc dù đã được nhắc nhở, giáo dục nhiều lần nhưng những con người này vẫn bất chấp, coi thường pháp luật, thách thức dư luận, thậm chí vào đến trại giam rồi mà vẫn giở trò con nít ra mà ăn vạ. Tìm mọi cách gây chuyện đối với xã hội, ôm khư khư đến giữ chặt cái bản chất xấu xa trong con người mình. Phải nói đâu xa, đó là dãy hoạt động chống đối của Cù Huy Hà Vũ. Ai cũng biết y được sinh ra trong một gia đình tử tế, được đất nước này tạo điều kiện thuận lợi cho học tập, nhưng y có lấy đó làm động lực phấn đấu, tu dưỡng đâu đằng này không biết ai tiêm nhiễm cái gì vào đầu y mà quay ra chống đối xã hội, đi phủ nhận lịch sử, thành quả của cách mạng mà ông cha ta đã đổ biết bao xương máu mới giành được để bám gót, nịnh hót bọn phản động ngoài nước. Y làm ra hàng loạt các tài liệu có hành vi chống Nhà nước Việt Nam, như theo kiểu: Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đa đảng hay là chết? Chiến tranh Việt Nam và ngày 30/4 dưới mắt tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ… Những việc làm sai trái của y phải trả giá cho những ngày sám hối, cải tạo trong trại giam. Cứ tưởng vào đến trại giam là y hối hận về những việc làm sai trái của mình, nhưng không với bản chất xấu xa, cố hữu của mình y lại nghĩ và làm ra cái trò tuyệt thực chống đối, kêu gọi đồng bọn ở ngoài hùa theo. Nhưng xin thưa, ai tin việc làm này của “Vũ”, nhịn ăn, nhịn uống mà vẫn béo như một con lợn chắc ai cũng bắt chước làm theo như Vũ cho vui.

          Hùa theo trào lưu này, các nhà hoạt động “dân chủ” của chúng ta sôi nổi biết bao theo đủ các kiểu: nào thì là tuyên bố tình nguyện đi tù cùng Trương Duy Nhất của Bloger Mẹ Nấm; bản danh sách tự nghĩ ra để cùng tuyệt thực cùng Vũ, to mồm nhất trong đám này là Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Quốc Quân, Phạm Thanh Nghiên; nào thì viết bài kêu oan cho dân, chống tiêu cực, kêu gọi biểu tình…Thoạt qua nghe có vẻ đây toàn là những việc làm đao to, búa lớn ấy nhỉ? Nhưng bản chất đâu có được như thế. Kết quả hàng loạt những hành động đó là gì? Lời tuyên bố tình nguyện đi tù cùng Trương Duy Nhất cũng chỉ là lời nói xuông, theo kiểu lời nói gió bay, thiết nghĩ cuối cùng cũng chỉ là thân ai người đấy lo thôi, hô hào cũng chỉ là theo kiểu tát nước theo mưa, chó đú mèo cũng đú. Rồi những người có trong danh sách tuyệt thực cùng Vũ, số phận họ giờ ra sao? chắc trong thiên hạ cũng có một vài người quan tâm vì hiếu kỳ, vì trót lỡ biết được và giờ phải xem trò con nít này nó diễn biến ra sao rồi. Số ngày tuyệt thực của những con người này cứ ngày một dài lên, 1 ngày, 2 ngày rồi đến 6, 7 ngày…đến đây cứ tưởng là họ chết rồi cơ, tí thì mất vui vì hết trò nhưng thực tế có sao đâu, họ vẫn sống sờ sờ, khỏe như trâu, như bò ngày ngày mồm miệng vẫn chửi bới những điều xằng bậy. Nói là kêu oan cho dân trong việc này việc nọ, chống tiêu cực nhưng những con người này có hiểu gì về nỗi niềm của dân, có thấy được hay cố tình không thấy cuộc sống của họ đang yên ổn, đang ngày một tốt hơn. Nói là biểu tình về biển đảo, về Boxit tây nguyên nhưng thiết nghĩ cũng bằng những công sức chống đối họ chung tay cùng với mọi người làm những việc tốt đẹp góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp nhỉ, thì tốt biết bao? Đằng này lại ra sức gây mất ổn định, tuyên truyền những thông tin bịa đặt gây hoang mang mất niềm tin vào sự nghiệp đổi mới của đất nước trong nhân dân…. Những con người này họ ra sức biện hộ một cách tiêu cực, cho rằng việc làm của mình là chính nghĩa, là vì dân vì nước. Nhưng xin thưa cứ nhìn vào việc làm của họ trên thực tế, những hậu quả xấu xa, tồi tệ mà họ gây ra cho đất nước này thì xin nhổ bãi nước bọt vào các việc làm chính nghĩa ấy thay cho lời cám ơn tới họ. Bản thân họ có tốt đẹp gì đâu mà kêu làm việc chính nghĩa, đơn cử: tay Phạm Hồng Sơn bán tài liệu cho nước ngoài chống Việt Nam, đã bị bắt, bị xử lý, sau một thời gian cải tạo được hưởng lượng khoan hồng của Nhà nước y được ra tù, cứ tưởng y sẽ làm lại cuộc đời đằng này mặt dày không biết nhục, lại chống đối tiếp. Tên Nguyễn Quốc Quân bản thân là người Việt nhưng hắn có đóng góp gì được cho đất nước đâu, ngược lại hắn tham gia vào tổ chức phản động Việt Tân về nước hoạt động khủng bố, khi ra tù mà vẫn vênh cái mồm chó của mình lên để sủa sằng, sủa xịt về “dân chủ, nhân quyền” nghe mà đến phát buồn nôn. Còn Phạm Thanh Nghiên thì sao? Là phận đàn bà, con gái thị có biết an phận đâu, nay đi chọc chỗ này mai đi chọc chỗ khác đòi ăn vạ, lấy thân phận đâu mà đòi đi biểu tình, yêu nước thì chẳng thấy đâu chống đối thì thấy rõ mười mươi, chắc mỗi lần đi biểu tình như vậy bọn bên ngoài nó cũng rón cho một ít tiền nên mới tích cực như vậy, chắc cũng bởi vì lẽ đó mà ra tù vào tội mà vẫn “hăng say” hoạt động chống đối theo kiểu chẳng ai giống ai, rồi thiên hạ họ lại chửi cho là con đàn bà dở hơi, nghĩ mà thấy tội, nghĩ mà thấy nhục nhã…

Thiết nghĩ qua những việc làm của các “vị”, những nhà “dân chủ” giả hiệu ạ, những người mà luôn cố giữ lấy bản tính cố hữu, không thay đổi cái bản chất xấu của con người mình, thì tôi thấy câu thành ngữ “chó đen giữ mực” có lẽ là rất hợp với các vị đấy!
JUNXIAN
Anh Còi

        Anh Quân- anh hoành tráng lắm! Anh “hot” rồi đó. Anh nhịn ăn chán rồi viết được mấy bài thơ trong trại giam mà mấy đứa trên “Diễn Đàn Hội Luận Phỏng Vấn Hiện Tình Việt Nam” bọn nó cho rằng mấy bài thơ “yêu nước, chống giặc Tàu xâm lược hùng hồn” để lấy đây là bằng chứng tố cáo sự gian trá nhà cầm quyền. Ừ “hùng hồn” lắm, hoành tráng cực.
        Trước hết, xin chia sẽ với người đã viết cái bài “Chí khí của Lê Quốc Quân” (tác giả vô tình đọc được bài viết này của Anh Còi tự hiểu nhé!). Bạn là người viết bài này, soi lại mình thử xem, bạn muốn làm anh hùng à? Xin lỗi bạn đi đừng làm anh hùng bàn phím nha, Anh Còi thấy nó tầm thường lắm chưa thể làm anh hùng được đâu. Bạn tưởng cứ ngồi đó làm “anh hùng ảo” được à? Có biết vì sao lại thế không à bạn?
        Thế này nha, theo bạn Lê Quốc Quân có chí khí vậy à? Bạn có biết thế nào là chí khí không vậy? Để tôi kể cho bạn về người mà bạn cho là chí khí nha: Anh Quân, à quên phải gọi là luật sư Lê Quốc Quân chứ nhỉ. “Là một người hiểu biết về pháp luật, thế nhưng Lê Quốc Quân đã liên tục vi phạm pháp luật Việt Nam, là một nhân vật thường xuyên xuất hiện tại các đám đông gây rối trật tự công cộng, với vai trò kích động, lôi kéo. Năm 2008, Lê Quốc Quân đã từng tham gia tụ tâp đông người, kích động gây rối trật tự công cộng, hủy hoại tài sản, chống người thi hành công vụ tại khu vực 42 Nhà Chung (quân Hoàn Kiếm) và 178 Nguyễn Lương Bằng (quân Đống Đa). Tháng 4 năm 2011, Quân cùng một số người gây rối trật tự công cộng bên ngoài phiên tòa xét xử vụ án Cù Huy Hà Vũ, bị công an quận Hoàn Kiếm ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính, bằng hình thức cảnh cáo. Chưa dừng ở đó, từ tháng 7 năm 2011 đến nay, Lê Quốc Quân còn lợi dụng danh nghĩa yêu nước, biểu tình phản đối Trung Quốc để cùng nhau tụ tập gây rối trật tự công cộng. Tháng 11 năm 2011 cùng vì tụ tập, gây rối trật tự công cộng tại khu vực tượng đài vua Lý Thái Tổ (quận Hoàn Kiếm), Lê Quốc Quân tiếp tục bị công an quận Hoàn Kiếm ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính bằng hình thức cảnh cáo”.
        Chưa hết, Quân thường xuyên trả lời phỏng vấn, cung cấp thông tin sai sự thật cho một số cơ quan truyền thông nước ngoài, đăng tải những thông tin chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, xuyên tạc, vu khống , xúc phạm uy tín của cá nhân và tổ chức trên blog cá nhân. Bất chấp các quy định của pháp luật, lợi dụng nhân quyền tự do, dân chủ, lợi dụng danh nghĩa yêu nước, Quân tiếp tục tham gia lôi kéo người dân tụ tập, kích động gây rối mất trật tự công cộng…”. Đây anh Quân của bạn hoành tráng như vậy đấy! Oan cho anh Quân của bạn quá chăng? Đây là chí khí của một kẻ coi thường pháp luật, coi thường cả chính quyền và nhân dân hả bạn? Hay bạn nghĩ hành động tuyệt thực trong trại giam rồi viết mấy bài thơ vớ vẫn vậy là chí khí lắm! Tại sao bạn không nhìn từ nhiều phía đi? Đến toàn thể nhân dân còn căm ghét một kẻ hiểu luật mà coi thường pháp luật như thế. 
        Soi lại mình xem, xã hội này được mấy ủng hộ người mà bạn cho là “chí khí”. Bạn thử nghĩ xem ai cũng chí khí như Lê Quốc Quân chắc đất nước này loạn mất. Đâu còn cái gọi là kỉ cương, pháp luật của đất nước. Đã không lên án thì thôi lại còn đi viết bài tang bốc những kẻ như thế thì thật không thể chấp nhận được. Một đất nước muốn dân chủ, xã hội này muốn văn minh thì cần tất cả mọi người đều phải có ý thức, đừng vì những lợi ích cá nhân mà bán rẻ lương tâm đi viết những bài đi ngược với xã hội. Đừng nghĩ ngồi sau đó mà làm anh hùng gõ phím ăn nói linh tinh. Nó tầm thường lắm bạn à!
        Thật sự thấy buồn cho nhận thức của một số người ầm ầm gõ phím chửi Đảng, chửi Nhà nước, đi tang bốc những kẻ có “chí khí” như Lê Quốc Quân. Chẳng anh hùng gì đâu các bạn à. Các bạn nghĩ anh hùng yêu nước dễ vậy à? Các bạn thử cầm súng đứng ra mà bảo vệ biển đảo, bảo vệ chủ quyền ấy. Đừng ngồi đấy mà làm anh hùng rơm không ăn thua đâu!
Cộng tác viên của http://kenhvietnam.blogspot.com/ có mặt tại Đồ Sơn, Hải Phòng để đưa tin, ảnh về  ảnh hưởng của cơn bão số 2 tại đây.

Trung tâm quận Đồ Sơn, nước ngập do triều cường dâng cao. Hình ảnh lúc 16h 23/6


Nước chảy mạnh
Người dân đi lại khó khăn
Bệnh viện Điều dưỡng PHCN & BNN phải dùng bao cát ngăn nước tràn vào
Những nhà nền thấp cũng đều phải dùng tới bao cát để chắn nước
CS 113 cũng đã có mặt kiểm tra ANTT
Nhiều xe ô tô bị chết máy phải nhờ cứu hộ di chuyển
Cây xăng cũng phải ngừng hoạt động
Tại khu hai con trâu, cánh buồm
Những cột sóng cao đập thẳng vào bờ

Sức mạnh của gió bão, sóng biển
Bờ kè đã bị vỡ
Sóng khoét sâu hàng chục met
 Hậu quả sau cơn bão số 2. Hình ảnh lúc 8h sáng 24/6 
Truyền hình Việt Nam có mặt làm phóng sự
Hàng trăm met bờ kè bị sóng phá hỏng
Tan hoang


Thợ kỹ thuật cũng đã có mặt khắc phục sự cố

Một chút nữa thôi là cánh buồm cũng đổ
Công nhân cũng đã được huy động
Khách du lịch lưu giữ hình ảnh
Bờ kè sau bão
 Người dân đang tích cực dọn dẹp


Tranh thủ chút nắng phơi đồ bị ướt

Chắc phải một thời gian thì toàn bộ hàng trăm bờ kè mới có thể được khắc phục hoàn toàn. Song cuộc sống của người dân đã trở lại bình thường. Đồ Sơn tiếp tục chào đón du khách khắp mọi nơi!
KenhVietNam
Rận chẳng hiểu gì về chủ nghĩa Mác nhưng mở mồm là tuyên bố: "Chủ nghĩa Mác - Lênin đã lỗi thời", cần bỏ vào sọt rác. Không hiểu gì về dân chủ nhưng mở mồm là: Việt Nam chỉ có một đảng lãnh đạo nên độc tài, độc đoán bóp nghẹt tự do, dân chủ. Rận chẳng biết gì về bảo vệ chủ quyền biển đảo, nhưng mở mồm là: chính quyền Việt Nam hèn nhát để cho Trung Quốc cướp đất. Rận chẳng hiểu hoặc cố tình không hiểu pháp luật Việt Nam nhưng mở mồm là: tôi vì nước vì dân, không vi phạm pháp luật...

Dù rận là ai thì cũng nên nhớ: bản thân một chế độ, nói hẹp hơn là chính quyền của một nước thì không thể không có khuyết điểm, vấn đề là chế độ đó, nhà nước đó có nhận ra và dám sửa chữa sai lầm, khuyết điểm không. Và mục tiêu hướng tới của chế độ đó, nhà nước đó là gì. Rận luôn đối chọi với CNXH, và CNXH là từ mà rận dị ứng nhất. Xin hỏi các rận đã thực sự nghiên cứu về CNXH chưa. CNXH là gì hỡi các rận. Rận không hiểu, không biết sao khi mở mồm thì hô hào kinh thế. Hiểu đơn giản (nói cho cái đầu mụ mị của các rận dễ hiểu) CNXH là xã hội dân chủ, công bằng, văn minh. Chấm hết. Mục tiêu đó là sai lầm ư, mục tiêu đó là xấu xa ư hả các rận.

ĐCSVN đã nhiều lần tự nhận khuyết điểm, đổi mới để sửa chữa. Tự bản thân Đảng thấy cần phải chỉnh đốn mình để phục vụ nhân dân được tốt hơn. Hãy xem kết quả một năm thực hiện Nghị quyết TW4 khóa XI nhé.

Xem qua anh Mỹ thì sao:

1. Quyền quyết định thuộc về 01% người giàu có chiếm 99% của cải của xã hội. Thì cái dân chủ đó là dân chủ giả hiệu 99%.

2. Hàng năm ở Mỹ hơn 30.000 người chết bởi súng đạn. Các vụ xả súng kinh hoàng thường xuyên xảy ra. Nhưng chính quyền Obama cùng chỉ đưa ra dự luật để xoa dịu dư luận, cũng tuyên bố này nọ. Nhưng thử hỏi họ có vì lơi ích người dân hay vì lợi ích của Hiệp hội súng đạn, lợi ích của các doanh nghiệp đã đưa họ lên cái ghế Tổng thống. Câu trả lời là không.

3. Một nước đem tiêu chí "tự do" thành tiêu chí hàng đầu đi áp đặt cho các quốc gia khác đã là điều phi lý không thể chấp nhậnđược. Lại còn thường xuyên cạn dự vào công việc nội bộ của các quốc gia khác. Thử hỏi, tình hình bạo loạn khủng bố ở Iraq hiện nay là do ai. Câu trả lời - Mỹ. Tình hình bất ổn về chính trị ở Trung Đông, Bắc Phi là do ai. Câu trả lời - Mỹ.

4. Tại sao Mỹ vẫn dung dưỡng bọn khủng bố - Binladen chẳng do Mỹ đào tạo là gì. Vì Mỹ cần khủng bố trên thế giới này. Vì Mỹ cần khẳng định thế giới này cần đến Mỹ. Vì điều này Mỹ sẵn sàng làm tổn thương chính người dân Mình qua một loạt các vụ khủng bố ở Mỹ. Chẳng thế mà Mỹ sẵn sàng liệt một tổ chức bất kỳ thành tổ chức khủng bố. Nhưng những tổ chức như: Việt Tân, Chính Phủ Việt Nam Tự Do... thì Mỹ lại lờ đi coi không biết. Híc! Dân chủ kiểu Mỹ là đây ư!

5. Nước Mỹ là quốc gia đa sắc tộc. Sự phân biệt đối xử với người da đen vẫn diễn ra hàng ngày, cho dù Tổng thống của họ là người da màu đầu tiên, cũng khó có thể cải thiện được "truyền thống tốt đẹp này".

6. Giấc mơ Mỹ tạo ra cho nhiều người ảo vọng về một cuộc sống giàu sang, tự do. "Rằng anh có thể tạo nên khối tài sản 50 tỷ đô la từ 5 đô la ban đầu". "Đến với Mỹ cơ hội cho mọi người là ngang nhau". "Anh cần tin vào Chúa, Chúa sẽ giúp anh trong số 99% dân số nhảy sang số 1% giàu có còn lại" - đấy như Obama còn làm Tổng thống Mỹ cơ mà. Để chứng thực điều này, hãy vào Google mà tra từ "cuộc sống người nghèo ở Mỹ".

Xem qua bọn CCCĐ (chống cộng cực đoan) và CV (cờ vàng) ở Mỹ thấy rằng số này chỉ chiếm phần rất nhỏ nhưng "nổ" rất to, lúc nào cũng hô vang "chúng tôi là người Việt Nam ở hải ngoại". Bọn này láo hết sức. Lũ mấy thằng bám gót quan thầy sao có thể đại diện cho người Việt Nam ở nước ngoài được.

Nhóm CCCĐ này vẫn luôn ảo tưởng về một chế độ dưới sự sai khiến của Mỹ, tạo ra cảnh nội chiến tang thương, thất bại thảm hại là điều không thể tránh khỏi. Chỉ chưa đầy 2 tháng khi người Mỹ quay lưng, VNCH đã thất bại một cách thảm bại. Vì sao lại có sự thảm bại đó. Vì chính quyền VNCH được dựng lên bởi người Mỹ, bám gót Mỹ, sống bằng tiền hỗ trợ của Mỹ. Chính quyền đó bị chính người dân nguyền rủa là phản dân hại nước.

Hãy xem những tội ác của họ:



Một chính quyền chỉ biết điều các chiến đấu cơ F5 (hiện đại nhất khi đó) đi ném bom xuống dân thường mà không dám điều đi bảo vệ Hoàng Sa khi quan thầy Mỹ không ủng hộ, để đến tận bây giờ chúng ta vẫn chưa giành lại được Hoàng Sa. Tội ác này khó có thể tha thứ (nên nhớ Hoàng Sa nằm dưới vĩ tuyến 17 thuộc quyền quản lý của VNCH khi đó – không phải giống như một số kẻ cho rằng do chính quyền Cộng sản để Trung Quốc cướp đảo). Theo như anh hùng Nguyễn Thành Trung khi đó chỉ cần 5 chiếc F5 là có thể đuổi Trung Quốc khỏi Hoàng Sa bảo vệ chủ quyền Tổ quốc. Nhưng họ đã không nhận được lệnh, đó là điều mà Nguyễn ThànhTrung và những người bạn day dứt cho tới tận bây giờ.

Một chế độ đã bị chính nghĩa tiêu diệt để thống nhất đất nước, dân tộc được hòa hợp vậy mà các anh CCCĐ và CV vẫn ảo tưởng mơ mộng về “ngày mất nước”, “ngày quốc hận”… cần phải chống cộng đến cùng. Hãy tỉnh lại đi các anh CCCĐ và CV. Hãy nghĩ xem quê hương mình ở đâu, dân tộc mình ở đâu. Hãy bỏ hết những đau thương, thù hận để góp phần dựng xây quê hương đất nước mình.
Trần Công Trọng
Hai nhiệm kỳ của ông không hề êm ả. Khủng hoảng kinh tế- tài chính diễn ra trên phạm vi toàn cầu, vấn đề biển Đông ngày càng nóng bỏng, cộng với sự chống phá điên cuồng của bè lũ “rân chủ”,…ông vẫn đầy bản lĩnh, tự tin đưa đất nước Việt Nam tiến lên.
Gần 8 năm ông nắm quyền điều hành Chính phủ, dẫu vẫn còn đó nhiều khiếm khuyết, song nền kinh tế Việt Nam dưới sự chèo lái của ông vẫn đứng vững qua bao phong ba. Vị thế của dân tộc mình ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế. Gần 8 năm ấy, Việt Nam đã gia nhập WTO, đã trở thành thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an LHQ khóa 2008- 2009, là thành viên nắm vai trò quan trọng trong khu vực ASEAN…
Trong các diễn đàn quốc tế, ngài Thủ tướng luôn xuất hiện với sự tự tin, cởi mở, hữu hảo nhưng cũng đầy đanh thép trong những tuyên bố của mình- tuyên bố đại diện cho toàn thể dân tộc Việt Nam. Ông là một nhà ngoại giao xuất sắc. Rất nhiều báo chí nước ngoài đã dành tặng cho ông những “lời có cánh”.
Tham gia đối thoại Shangri- la, một diễn đàn an ninh của khu vực châu Á- Thái Bình Dương đặc biệt đề cập đến những vấn đề nóng bỏng, là cơ hội đề Việt Nam thề hiện thế và lực của mình. Trọng trách ấy được đặt lên vai Thủ tướng, và ông đã làm rất tốt điều này. Ông đã có một bài phát biều đầy ấn tượng, đồng thời trả lời hàng loạt phóng viên nước ngoài về vấn đề biển Đông. Ông là ngôi sao sáng trên diễn đàn chính trị- an ninh quốc tế này, góp phần nâng cao vị thế và uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.
Bài phát biều của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị Shangri- la về vấn đề “xây dựng lòng tin chiến lược” đã trở thành tâm điểm của Hội nghị này. Xin giới thiệu với quý độc giả toàn văn bài phát biểu ấy:  
“Thưa Ngài Thủ tướng Lý Hiển Long,
Thưa Tiến sĩ John Chipman,
Thưa Quý vị và các bạn,
Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn ngài Lý Hiển Long, Thủ tướng nước chủ nhà Singapore, Tiến sĩ John Chipman và Ban Tổ chức Đối thoại Shangri-La 12 đã mời tôi dự và phát biểu khai mạc diễn đàn quan trọng này. Sau 12 năm kể từ khi ra đời, Đối thoại Shangri-La thực sự đã trở thành một trong những diễn đàn đối thoại về hợp tác an ninh thực chất và hữu ích nhất ở khu vực. Tôi tin rằng sự có mặt của đông đảo các quan chức Chính phủ, các nhà lãnh đạo quân đội, các học giả có uy tín và toàn thể Quý vị tại đây thể hiện sự quan tâm, nỗ lực cùng nhau gìn giữ hòa bình và an ninh cho khu vực Châu Á - Thái Bình Dương trong một thế giới đầy biến động.
 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại Shangri-La
Thưa Quý vị và các bạn,
Ngôn ngữ và cách thể hiện dù có khác nhau, nhưng chắc chúng ta đều đồng ý với nhau: nếu không có lòng tin thì không thể thành công, việc càng khó càng cần có niềm tin. Việt Nam chúng tôi có câu thành ngữ “mất lòng tin là mất tất cả”. Lòng tin là khởi nguồn của mọi quan hệ hữu nghị, hợp tác; là liều thuốc hiệu nghiệm để ngăn ngừa những toan tính có thể gây ra nguy cơ xung đột. Lòng tin cần được nâng niu, vun đắp không ngừng bằng những hành động cụ thể, nhất quán, phù hợp với chuẩn mực chung và với thái độ chân thành.
Trong thế kỷ 20, Đông Nam Á nói riêng và Châu Á - Thái Bình Dương nói chung vốn là chiến trường ác liệt, bị chia rẽ sâu sắc trong nhiều thập kỷ. Có thể nói cả khu vực này luôn cháy bỏng khát vọng hòa bình. Muốn có hòa bình, phát triển, thịnh vượng thì phải tăng cường xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược. Nói cách khác, chúng ta cần cùng nhau chung tay xây dựng lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, thịnh vượng của Châu Á - Thái Bình Dương. Đó cũng là chủ đề mà tôi muốn chia sẻ với quý vị và các bạn tại diễn đàn hôm nay.
Trước hết, Việt Nam chúng tôi có niềm tin sâu sắc vào tương lai tươi sáng trong hợp tác phát triển của khu vực, nhưng với xu thế tăng cường cạnh tranh và can dự - nhất là từ các nước lớn, thì bên cạnh những mặt tích cực cũng tiềm ẩn những rủi ro tiêu cực mà chúng ta cần phải cùng nhau chủ động ngăn ngừa.
Khu vực Châu Á - Thái Bình Dương đang phát triển năng động và là nơi tập trung ba nền kinh tế lớn nhất thế giới và nhiều nền kinh tế mới nổi. Xu thế hợp tác, liên kết đa tầng nấc, đa lĩnh vực đang diễn ra hết sức sôi động và ngày càng thể hiện là xu thế chủ đạo. Điều này là cơ hội hết sức lạc quan cho tất cả chúng ta.
Tuy nhiên, nhìn lại bức tranh toàn cảnh khu vực trong những năm qua, chúng ta cũng không khỏi quan ngại trước những nguy cơ và thách thức ngày càng lớn đối với hòa bình và an ninh.
Cạnh tranh và can dự vốn là điều bình thường trong quá trình hợp tác và phát triển. Nhưng nếu sự cạnh tranh và can dự đó mang những toan tính chỉ cho riêng mình, bất bình đẳng, trái với luật pháp quốc tế, thiếu minh bạch thì không thể củng cố lòng tin chiến lược, dễ dẫn tới chia rẽ, nghi kỵ và nguy cơ kiềm chế lẫn nhau, ảnh hưởng tiêu cực tới hòa bình, hợp tác và phát triển.
Những diễn biến khó lường trên bán đảo Triều Tiên; tranh chấp chủ quyền lãnh thổ từ Biển Hoa Đông đến Biển Đông đang diễn biến rất phức tạp, đe dọa hòa bình và an ninh khu vực, trước hết là an ninh, an toàn và tự do hàng hải đang gây quan ngại sâu sắc đối với cả cộng đồng quốc tế. Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền.
Tôi muốn lưu ý thêm rằng lưu thông trên biển chiếm tỷ trọng và có ý nghĩa ngày càng lớn. Theo nhiều dự báo, sẽ có trên 3/4 khối lượng hàng hóa thương mại toàn cầu được vận chuyển bằng đường biển và 2/3 số đó đi qua Biển Đông. Chỉ cần một hành động thiếu trách nhiệm, gây xung đột sẽ làm gián đoạn dòng hàng hóa khổng lồ này và nhiều nền kinh tế không chỉ trong khu vực mà cả thế giới đều phải gánh chịu hậu quả khôn lường.
Trong khi đó, các nguy cơ xung đột tôn giáo, sắc tộc, chủ nghĩa dân tộc vị kỷ, ly khai, bạo loạn, khủng bố, an ninh mạng… vẫn hiện hữu. Những thách thức mang tính toàn cầu như biến đổi khí hậu, nước biển dâng; dịch bệnh; nguồn nước và lợi ích giữa các quốc gia thượng nguồn, hạ nguồn của các con sông chung… ngày càng trở nên gay gắt.
Có thể nhận thấy những thách thức và nguy cơ xung đột là không thể xem thường. Mọi người chúng ta đều hiểu, nếu để xảy ra mất ổn định, nhất là xung đột quân sự, nhìn tổng thể thì sẽ không có kẻ thắng người thua - mà tất cả cùng thua. Vì vậy, cần khẳng định rằng, cùng nhau xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, thịnh vượng là lợi ích chung của tất cả chúng ta. Đối với Việt Nam chúng tôi, lòng tin chiến lược còn được hiểu trên hết là sự thực tâm và chân thành
Thứ hai, để xây dựng lòng tin chiến lược, cần tuân thủ luật pháp quốc tế, đề cao trách nhiệm của các quốc gia - nhất là các nước lớn và nâng cao hiệu quả thực thi của các cơ chế hợp tác an ninh đa phương.
Trong lịch sử thế giới, nhiều dân tộc đã phải gánh chịu những mất mát không gì bù đắp được khi là nạn nhân của tham vọng cường quyền, của xung đột, chiến tranh. Trong thế giới văn minh ngày nay, Hiến chương Liên hợp quốc, luật pháp quốc tế và các nguyên tắc, chuẩn mực ứng xử chung đã trở thành giá trị của toàn nhân loại cần phải được tôn trọng. Đây cũng là điều kiện tiên quyết để xây dựng lòng tin chiến lược.
Mỗi quốc gia luôn phải là một thành viên có trách nhiệm đối với hòa bình và an ninh chung. Các quốc gia, dù lớn hay nhỏ cần có quan hệ bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau và cao hơn là có lòng tin chiến lược vào nhau. Các nước lớn có vai trò và có thể đóng góp nhiều hơn, đồng thời có trách nhiệm lớn hơn trong việc tạo dựng và củng cố lòng tin chiến lược. Mặt khác, tiếng nói đúng đắn cũng như sáng kiến hữu ích không phụ thuộc là của nước lớn hay nước nhỏ. Nguyên tắc hợp tác, đối thoại bình đẳng, cởi mở trong ASEAN, các diễn đàn do ASEAN khởi xướng và ngay Đối thoại Shangri-La của chúng ta cũng được hình thành và duy trì trên cơ sở tư duy đó.
Tôi hoàn toàn chia sẻ quan điểm của Ngài Susilo Bambang Yudhoyono, Tổng thống nước Cộng hòa Indonesia tại diễn đàn này năm ngoái là các nước vừa và nhỏ có thể gắn kết cùng các nước lớn vào một cấu trúc bền vững ở khu vực. Tôi cũng đồng tình với ý kiến của Ngài Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long trong bài phát biểu tại Bắc Kinh tháng 9/2012 cho rằng sự hợp tác tin cậy và trách nhiệm giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ đóng góp tích cực cho lợi ích chung của khu vực. Chúng ta đều hiểu rằng Châu Á - Thái Bình Dương đủ rộng cho tất cả các nước trong và ngoài khu vực cùng hợp tác và chia sẻ lợi ích. Tương lai của Châu Á - Thái Bình Dương đã và sẽ tiếp tục được tạo dựng bởi vai trò và sự tương tác của tất cả các quốc gia trong khu vực và cả thế giới, nhất là các nước lớn và chắc chắn trong đó không thể thiếu vai trò của ASEAN.
Tôi tin rằng các nước trong khu vực đều không phản đối can dự chiến lược của các nước ngoài khu vực nếu sự can dự đó nhằm tăng cường hợp tác vì hòa bình, ổn định và phát triển. Chúng ta có thể kỳ vọng nhiều hơn vào vai trò của các nước lớn, nhất là Hoa Kỳ và Trung Quốc, hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất (tôi xin nhấn mạnh là lớn nhất) đối với tương lai quan hệ của chính mình cũng như của cả khu vực và thế giới. Điều quan trọng là sự kỳ vọng đó cần được củng cố bằng lòng tin chiến lược và lòng tin chiến lược cần được thể hiện thông qua những hành động cụ thể mang tính xây dựng của các quốc gia này.
Chúng ta đặc biệt coi trọng vai trò của một nước Trung Hoa đang trỗi dậy mạnh mẽ và của Hoa Kỳ - một cường quốc Thái Bình Dương. Chúng ta trông đợi và ủng hộ Hoa Kỳ và Trung Quốc khi mà các chiến lược, các việc làm của hai cường quốc này tuân thủ luật pháp quốc tế, tôn trọng độc lập chủ quyền của các quốc gia, vừa đem lại lợi ích cho chính mình, đồng thời đóng góp thiết thực vào hòa bình, ổn định, hợp tác và thịnh vượng chung.
Tôi muốn nhấn mạnh thêm là, các cơ chế hợp tác hiện có trong khu vực như Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF), Hội nghị cấp cao Đông Á (EAS), Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng các nước ASEAN mở rộng (ADMM+)… cũng như Đối thoại Shangri-La đã tạo ra nhiều cơ hội để đẩy mạnh hợp tác an ninh đa phương và tìm giải pháp cho những thách thức đang đặt ra. Nhưng có thể nói rằng, vẫn còn thiếu – hay ít nhất là chưa đủ - lòng tin chiến lược trong việc thực thi các cơ chế đó. Điều quan trọng trước hết là phải xây dựng sự tin cậy lẫn nhau trước các thử thách, các tác động và trong tăng cường hợp tác cụ thể trên các lĩnh vực, các tầng nấc, cả song phương và đa phương. Một khi có đủ lòng tin chiến lược, hiệu quả thực thi của các cơ chế hiện có sẽ được nâng lên và chúng ta có thể đẩy nhanh, mở rộng hợp tác, đi đến giải pháp về mọi vấn đề, cho dù là nhạy cảm và khó khăn nhất.
Thứ ba, nói đến hòa bình, ổn định, hợp tác, thịnh vượng của khu vực Châu Á – Thái  Bình Dương, chúng ta không thể không nói đến một ASEAN đồng thuận, đoàn kết và với vai trò trung tâm trong nhiều cơ chế hợp tác đa phương.
Khó có thể hình dung được một Đông Nam Á chia rẽ, xung đột trong Chiến tranh Lạnh lại có thể trở thành một cộng đồng các quốc gia thống nhất trong đa dạng và đóng vai trò trung tâm trong cấu trúc đang định hình ở khu vực như ASEAN ngày nay. Sự tham gia của Việt Nam vào ASEAN năm 1995 đánh dấu thời kỳ phát triển mới của ASEAN, tiến tới hình thành một ngôi nhà chung của tất cả các quốc gia Đông Nam Á đúng với tên gọi của mình. Thành công của ASEAN là thành quả của cả quá trình kiên trì xây dựng lòng tin và văn hóa đối thoại, hợp tác cũng như ý thức trách nhiệm chia sẻ vận mệnh chung giữa các nước Đông Nam Á.
ASEAN tự hào là một hình mẫu của nguyên tắc đồng thuận và lòng tin vào nhau trong các quyết định của mình. Đó là nền tảng tạo sự bình đẳng giữa các thành viên cho dù là một Indonesia với dân số gần 1/4 tỷ người và một Brunei với dân số chưa đến nửa triệu người. Đó cũng là cơ sở để các nước ngoài khu vực gửi gắm lòng tin vào ASEAN với tư cách là “người trung gian thực tâm” trong vai trò dẫn dắt nhiều cơ chế hợp tác khu vực.
Với tư duy cùng chia sẻ lợi ích, không phải “kẻ được – người mất”, việc mở rộng Cấp cao Đông Á (EAS) mời Nga và Hoa Kỳ tham gia, tiến trình ADMM+ đã được hiện thực hóa tại Việt Nam năm 2010 và thành công của EAS, ARF, ADMM+ những năm tiếp theo đã củng cố hơn nữa nền tảng cho một cấu trúc khu vực với ASEAN đóng vai trò trung tâm, đem lại niềm tin vào tiến trình hợp tác an ninh đa phương của khu vực này.
Tôi cũng muốn đề cập trường hợp của Myanmar như một ví dụ sinh động về kết quả của việc kiên trì đối thoại trên cơ sở xây dựng và củng cố lòng tin, tôn trọng các lợi ích chính đáng của nhau, mở ra một tương lai tươi sáng không chỉ cho Myanmar mà cho cả khu vực chúng ta.
Đã có những bài học sâu sắc về giá trị nền tảng của nguyên tắc đồng thuận, thống nhất của ASEAN trong việc duy trì quan hệ bình đẳng, cùng có lợi với các nước đối tác và phát huy vai trò chủ động của ASEAN trong những vấn đề chiến lược của khu vực. ASEAN chỉ mạnh và phát huy được vai trò của mình khi là một khối đoàn kết thống nhất. Một ASEAN thiếu thống nhất sẽ tự đánh mất vị thế và không có lợi cho bất cứ một ai, kể cả các nước ASEAN và các nước đối tác. Chúng ta cần một ASEAN đoàn kết, vững mạnh, hợp tác hiệu quả với tất cả các nước để chung tay vun đắp hòa bình và thịnh vượng ở khu vực, chứ không phải là một ASEAN mà các quốc gia thành viên buộc phải lựa chọn đứng về bên này hay bên kia vì lợi ích của riêng mình trong mối quan hệ với các nước lớn. Trách nhiệm của chúng ta là nhân thêm niềm tin trong giải quyết các vấn đề, trong tăng cường hợp tác cùng có lợi, kết hợp hài hòa lợi ích của quốc gia mình với lợi ích của quốc gia khác và của cả khu vực.
Việt Nam cùng các nước ASEAN luôn mong muốn các nước - đặc biệt là các nước lớn, ủng hộ vai trò trung tâm, nguyên tắc đồng thuận và sự đoàn kết thống nhất của cộng đồng ASEAN.
Trở lại vấn đề Biển Đông, ASEAN và Trung Quốc đã cùng nhau vượt qua một chặng đường khá dài và cũng không ít khó khăn để ra được Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) tại Hội nghị cấp cao ASEAN ở Phnom Penh năm 2002. Nhân kỷ niệm 10 năm ký và thực hiện DOC, các bên đã thống nhất nỗ lực tiến tới Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC). ASEAN và Trung Quốc cần đề cao trách nhiệm, cùng nhau củng cố lòng tin chiến lược, trước hết là thực hiện nghiêm túc DOC, nỗ lực hơn nữa để sớm có Bộ quy tắc ứng xử (COC) phù hợp với luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước LHQ về Luật biển 1982 (UNCLOS).
Chúng tôi cho rằng, ASEAN và các nước đối tác có thể cùng nhau xây dựng một cơ chế khả thi để bảo đảm an ninh, an toàn, tự do hàng hải trong khu vực. Làm được như vậy sẽ không chỉ góp phần đảm bảo an ninh, an toàn, tự do hàng hải và tạo điều kiện để giải quyết các tranh chấp, mà còn khẳng định những nguyên tắc cơ bản trong việc gìn giữ hòa bình, tăng cường hợp tác, phát triển của thế giới đương đại.
Đối với các vấn đề an ninh phi truyền thống và các thách thức khác – trong đó có an ninh nguồn nước trên các dòng sông chung, bằng việc xây dựng lòng tin chiến lược, tăng cường hợp tác, hài hòa lợi ích quốc gia với lợi ích chung, tôi tin rằng chúng ta cũng sẽ đạt được những thành công, đóng góp thiết thực vào hòa bình, hợp tác, phát triển của khu vực.
Thưa Quý vị và các bạn,
Trong suốt lịch sử mấy ngàn năm, Việt Nam đã chịu nhiều đau thương, mất mát do chiến tranh gây ra. Việt Nam luôn khao khát hòa bình và mong muốn đóng góp vào việc củng cố hòa bình, tăng cường hữu nghị, hợp tác phát triển trong khu vực và trên thế giới. Để có một nền hòa bình thực sự và bền vững, thì độc lập, chủ quyền của các quốc gia dù lớn hay nhỏ cần phải được tôn trọng; những khác biệt về lợi ích, văn hóa… cần được đối thoại cởi mở trên tinh thần xây dựng, hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau.
Chúng ta không quên, nhưng cần khép lại quá khứ để hướng tới tương lai. Với truyền thống hòa hiếu, Việt Nam luôn mong muốn cùng các nước xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, phát triển trên nguyên tắc tôn trọng độc lập, chủ quyền, bình đẳng và cùng có lợi.
Việt Nam kiên định nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa; là bạn, là đối tác tin cậy của tất cả các quốc gia và là thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế. Việt Nam không ngừng nỗ lực làm sâu sắc thêm và xây dựng quan hệ đối tác chiến lược, đối tác hợp tác cùng có lợi với các quốc gia. Chúng tôi mong muốn thiết lập quan hệ đối tác chiến lược với tất cả các nước thành viên thường trực Hội đồng Bảo an LHQ một khi nguyên tắc độc lập chủ quyền, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, tôn trọng lẫn nhau, hợp tác bình đẳng cùng có lợi được cam kết và nghiêm túc thực hiện.
Nhân diễn đàn quan trọng này, tôi trân trọng thông báo, Việt Nam đã quyết định tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên Hợp quốc, trước hết là trong các lĩnh vực công binh, quân y, quan sát viên quân sự.
Chính sách quốc phòng của Việt Nam là hòa bình và tự vệ. Việt Nam không là đồng minh quân sự của nước nào và không để nước ngoài nào đặt căn cứ quân sự trên lãnh thổ Việt Nam. Việt Nam không liên minh với nước này để chống lại nước khác.
Những năm qua, việc duy trì tăng trưởng kinh tế khá cao đã tạo điều kiện cho Việt Nam tăng ngân sách quốc phòng ở mức hợp lý. Việc hiện đại hóa quân đội của Việt Nam chỉ nhằm tự vệ, bảo vệ lợi ích chính đáng của mình, không nhằm vào bất cứ quốc gia nào.
Đối với các nguy cơ và thách thức về an ninh khu vực đang hiện hữu như bán đảo Triều Tiên, Biển Hoa Đông, Biển Đông… Việt Nam trước sau như một kiên trì nguyên tắc giải quyết bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, tôn trọng độc lập chủ quyền và lợi ích chính đáng của nhau. Các bên liên quan đều phải kiềm chế, không sử dụng vũ lực và đe dọa sử dụng vũ lực.
Một lần nữa, Việt Nam khẳng định tuân thủ nhất quán Tuyên bố nguyên tắc 6 điểm của ASEAN về Biển Đông; nỗ lực làm hết sức mình cùng ASEAN và Trung Quốc nghiêm túc thực hiện DOC và sớm đạt được COC. Là quốc gia ven biển, Việt Nam khẳng định và bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mình theo đúng luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước LHQ về Luật Biển 1982.
Thưa Quý vị và các bạn,                           
Hòa bình, hợp tác và phát triển là lợi ích, là nguyện vọng tha thiết, là tương lai chung của các quốc gia, các dân tộc. Trên tinh thần cởi mở của Đối thoại Shangri-La, tôi kêu gọi tất cả chúng ta bằng những hành động cụ thể hãy cùng chung tay xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược vì một Châu Á - Thái Bình Dương hòa bình, hợp tác, thịnh vượng.
Xin cảm ơn Quý vị và các bạn”.
Với bài phát biểu này, ông đã hoàn thành xuất sắc vai trò diến giả chính tại diễn đàn Shangri- la. Cụm từ “xây dựng lòng tin chiến lược” được lặp lại đến 17 lần đã trở thành trung tâm cho các cuộc thảo luận sau đó. Giữa một diễn đàn có sự hiện diện của nhiều quốc gia lớn, đặc biệt là Mỹ và Trung Quốc, tiếng nói của người đại diện cho Đảng và Nhà nước ta vẫn đầy sức thuyết phục và có khả năng lan tỏa rõ rệt.
Cần nhấn mạnh rằng, đây không phải lần đầu tiên Thủ tướng Việt Nam “tỏa sáng” trong các diễn đàn, hội nghị như thế. Ông vẫn luôn là vậy. Một con người đã được tôi luyện trong quân ngũ từ năm 12 tuổi, đã trải qua rất nhiều cương vị khác nhau trên các lĩnh vực quốc phòng, an ninh, kinh tế, ngoại giao,…sự bản lĩnh và tự tin luôn là phẩm chất nổi bật trong ông.
Vượt trên mọi hoài nghi, ông xứng đáng “đến từng xu” với vai trò Thủ tướng nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. 
Smith Peter
 
 
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"